(July, 2016) Hawaii – Khám phá chốn thiên đường

Tại thời điểm hiện tại, đây là chuyến du lịch đáng nhớ nhất cuộc đời, từ bé đến giờ chưa bao giờ có trải nghiệm nhớ đời như thế!!!! Thật ra lúc đầu cũng không có ý định đi du lịch một mình đâu, nhưng không rủ được ai (lúc đầu định rủ chị người Đức cùng nhà vs 1 đứa ở New York, nhưng kế hoạch bất thành), nên đành tự thân vận động. Mọi người ai cũng mắt tròn mắt dẹt khi mình thỏ thẻ dự định du lịch một mình, ai cũng lo lắng, mỗi mình mình là rất bình thản (chỉ hồi hộp thôi chứ không hề lo lắng), bởi vì mỗi mình mình biết là mình đã tự tay chuẩn bị cho chuyến đi công phu như thế nào! Ngày xưa ở nhà thì không bao giờ chịu tự làm cái gì, bây giờ ra ngoài thì cái gì cũng có thể tự làm được :)) (nhưng về VN chắc lại cái kiểu ra ngân hàng cũng không dám ra =)))))) )

Phải ghi lại từng sự kiện đáng nhớ trong hành trình, để ngày này một năm sau lôi ra ngắm lại, ngẫm lại một thời quá khứ huy hoàng.

Ngày đầu tiên:

Chuẩn bị đi đến sân bay rất sớm, nhưng sáng ngủ dậy mới nhận ra hôm nay trackwork nên không đi được bằng train mà phải đi xe bus. Đi một cái bus chưa đi bao giờ, vào city mà thấy đường siêu lạ, lại còn đi đường dài hơn bình thường, sốt hết cả ruột. Cuối cùng cũng đến sân bay, nhận ra hôm đó là chủ nhật nên cả chặng đường dài như thế mất có $2.5. Gì chứ cứ tiết kiệm được tiền thì Linh vui cả ngày luôn. Đến sân bay, mọi chuyện sau đó diễn ra vô cùng thuận lợi, lúc qua cửa hải quan còn có bà nhân viên người Úc nhìn thấy passport của mình, liền tuôn ra một tràng tiếng Việt (làm mình chưa kịp định thần đấy là thứ ngôn ngữ gì, đã thế còn nói tiếng miền Nam =)))) ). Vì khởi đầu suôn sẻ nên thấy an tâm hơn rất nhiều, đã thế lên máy bay, 2 ghế bên cạnh còn trống nữa chứ. Căn bản là được làm bá chủ thiên hạ hé hé. Mặc dù biết lúc hạ cánh xuống Hawaii sẽ là 6h sáng, tức là 2h sáng ở Sydney (cách nhau 20 tiếng), nghĩa là cả ngày sau đó sẽ không được ngủ, nhưng vì hồi hộp quá nên không tài nào ngủ tử tế được. Chắc cả 9.5 tiếng chỉ ngủ tầm 3 tiếng, còn lại ngồi xem Hawaii Five-0 liền tù tì một mạch, xem toàn những tập của McRoll. Xem chán thì chuyển sang đọc truyện, đọc xong nửa sau của cuốn tiểu thuyết có tên All Fall Down – của một tác giả người Mỹ mà mình quen. Bắt đầu đọc từ lâu lắm rồi, mà thường chỉ đọc trên train nên mãi vẫn chưa có thời gian rỗi đọc hết. Đây là cuốn tiểu thuyết Mỹ đầu tiên mình đọc, đặc biệt hơn là mình vs tác giả biết nhau (y). Đầu tiên do dự không muốn đọc, vì mặc dù tác giả này cũng nổi nổi trong giới, nhưng phong cách tiểu thuyết Mỹ có vẻ nông nông, không sâu như văn học Trung Quốc, thua xa cách xây dựng nhân vật và tình tiết của ngôn tình Trung Quốc, nên lúc quyết định đọc đã chuẩn bị tinh thần “hạ tiêu chuẩn xuống, không nên kỳ vọng quá nhiều vào tiểu thuyết Mỹ”, nhưng cuối cùng thực sự bị chinh phục bởi cuốn tiểu thuyết này. Vô cùng thú vị và lôi cuốn, mấy lần mình định bỏ điện thoại xuống để chợp mắt một lúc mà không dứt ra được. Đọc cho đến trang cuối cùng luôn. Năm ngoái đọc một cuốn truyện của Anh, mặc dù nội dung chỉ về tình yêu vs giới nghệ thuật của Anh, nhưng khá là khó hiểu vì toàn từ lạ, nhưng cuốn lần này mặc dù về đề tài “Đàm phán giải cứu con tin” và NAVY Seal, nhưng từ ngữ đơn giản, dễ hiểu hơn nhiều. Nếu có thời gian, nhất định ngồi nghiên cứu các tác phẩm còn lại của tác giả này (nếu download được free mà không phải mua =)))) ). Trong lúc đọc, cứ liên tưởng đến Steve vs Catherine, chắc tại đó là lý do tại sao mình và tác giả quen nhau =)))) cùng một nguồn cảm hứng hết.

Đặt chân đến Hawaii lúc 6 giờ sáng cùng ngày với ngày mình rời Sydney, do chênh lệch múi giờ, thành ra được trải nghiệm ngày 17 dài nhất cuộc đời – một ngày có hẳn 44 tiếng. Đặt chân xuống hòn đảo phát là cảm nhận được tinh thần của hòn đảo, vì tất cả mọi người đều mặc cái áo hoa hoét của Hawaii và mỉm cười chào “Aloha” rất thân thiện.

Thật lòng mà nói, không ngờ sân bay quốc tế Honolulu lại bé đến thế, vèo một phát là bay ra ngoài đường =)))), trong phim nó rộng thế cơ mà. Sân bay còn bé và tồi tàn hơn sân bay Nội Bài. Xuống sân bay mà trong túi không có tiền lẻ để đi xe bus, mà nghe nói xe bus ở đây phải chuẩn bị đúng $2.5, không thì lái xe không có tiền trả lại, mà bói đâu cũng không thấy có shop nào quanh sân bay. Kéo vali đi hỏi, hóa ra chỉ có duy nhất một quán Starbuck ở Terminal 5. Lúc người ta trả lại tiền thừa, mình quên mất sự khác biệt giữa đồng xu Úc vs đồng xu Úc, nên bảo người ta trả cho mình tiền lẻ, đồng 2 đô vs đồng 50 cents, làm nhân viên nhìn mình vs ánh nhìn hẳn là vô cùng quái dị =)))) Đến lúc nhận đống tiền xu, xoay ngược xoay xuôi không biết đấy là bao nhiêu tiền, kiểu gì mà còn có cả 1 cent nữa mới ghê chứ, xong có cái còn không ghi giá trị. Không thể tin nổi Mỹ vẫn còn dùng tiền làm bằng giấy (ở Úc vs VN đều là tiền polymer rồi), mình cứ sợ mình sẽ làm rách tiền :’(

Háo hức bắt xe bus về nhà nghỉ mình đã đặt từ trước đó cả vài tháng. Xe bus ở Hawaii rất dễ dàng, không giống như ở Sydney – hoàn toàn không có hệ thống thông báo hoặc gần như không có biển tên đường trên đường. Hệ thống xe bus ở Hawaii thông báo mỗi điểm dừng và các địa danh xung quanh điểm dừng, hơi giống xe bus Hà Nội, nên lên xe hoàn toàn không cần dùng đến điện thoại như khi ở Sydney. Với giá vé $2.5, mọi người có thể di chuyển gần như khắp nơi trên đảo, và được tái sử dụng trong khoảng thời gian được in sẵn trên vé. Lái xe phần lớn vô cùng thân thiện và kiên nhẫn. Xe đi mất khoảng 45 phút thì về đến Waikiki – bãi biển chính của hòn đảo và là nơi tập trung phần lớn các khách sạn, nhà nghỉ. Tìm đến nhà nghỉ khá dễ dàng, nhưng hóa ra là mình không được check-in trước 12h, mặc dù trước đó đã email hỏi kỹ. Để lại đồ đạc ở nhà nghỉ và vác ba lô nhỏ lên đường khám phá Honolulu lần đầu tiên trong đời. Điện thoại không sim, không internet. Điều đầu tiên làm là mua Spam Sushi và Bento ở cửa hàng tiện lợi (Spam Sushi là một trong những đồ ăn nổi tiếng nhất ở Hawaii), nhưng mình không thích cả hai, mặc dù bình thường rất thích sushi. Rõ ràng là rất đói nhưng chưa thấy ngon. Mình học cách sử dụng International Travel Money Card của Commonwealth Bank – không được nhấn mã pin kể cả khi máy yêu cầu nhập mã pin, nhân viên cửa hàng giải thích là thẻ quốc tế thì phải nhấn Enter ngay, nếu nhập mã pin thẻ sẽ bị từ chối. Sử dụng thẻ này vô cùng tiện lợi, vì có thể thanh toán bằng đô Mỹ mà không bị charge phí quốc tế. Con bé dở hơi tưởng mình thông minh, còn đề phòng mua thêm một ít tiền mặt ở sân bay Sydney trước khi lên máy bay, lúc hỏi xong mới nhận ra tỷ giá hối đoái thấp hơn nhiều so với tỷ giá trong thẻ, thà đến Hawaii rút ra một cục rồi trả $2.5 phí rút tiền còn hơn. Sai lầm đầu tiên trong cả chuyến đi!!!!

Việc tiếp theo cần làm là đi lấy thẻ Go-Oahu Card ở khách sạn Coconut. Giỏi dễ sợ luôn, trong người không có bản đồ, không có wifi, không có data, thế mà tìm ra không cần hỏi đường. Tiếp tục đi tìm Hoku Wireless để mua sim vs data, nhưng cửa hàng chuyển đến địa chỉ mới, nên đi lòng vòng cả chục lần trên con phố ấy mới tìm ra. Cứ hy vọng có deal rẻ rẻ, nhưng cuối cùng vẫn phải trả khoảng $53 – không giới hạn data, điện thoại vs tin nhắn không giới hạn, nhưng mà mình có dùng mấy đâu. Ở Hawaii có 5 ngày mà phải trả $53, trong khi ở Sydney thì trả $9.90/1GB/tháng, $20/wifi không giới hạn ở nhà và gói “Pay As You Go”. Lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác lướt data thoải mái không cần quan tâm đến mình đã tiêu bao nhiêu MB khi đang ở ngoài đường. Một cảm giác thật yomost!!!!

Thời tiết ở Hawaii đợt này rất dở dở ương ương, nắng mưa cùng lúc. Mình bắt xe bus đến Magic Island, nơi Steve tìm thấy Catherine ở cuối tập 18 phần 3. Đã được phím trước địa điểm nên tìm thấy vị trí cảnh quay khá dễ dàng, sướng đến mức muốn nhảy tưng tưng lên. Nhưng “Nghệ thuật là ánh trăng lừa dối” quả không sai, cảnh ngoài đời không đẹp bằng cảnh trên phim, hoặc tại trời quá âm u, không chụp được lấy một cái ảnh tươi tắn từ vị trí đó. Mình bắt đầu tự quay phim với ý định làm một cái V-log – điều mà mình bình thường không thích làm lắm tại vì bị bệnh xấu hổ trước ống kính, nhưng đợt này không biết xấu hổ là gì luôn =))))). Hy vọng đến lúc edit xong nó sẽ không quá tồi tệ. Rời khỏi Magic Island, bắt xe bus đến tiếp lâu đài Iolani – một trong những biểu tượng của Hawaii, đồng thời là trụ sở của Five-0 phiên bản cũ. Trụ sở của Five-0 nằm ngay đối diện bên đường. Thật là tuyệt vời khi được chứng kiến những cảnh này tận mắt, cảm giác lâng lâng như dạo bước trên mây vậy, chạy điên loạn như con điên =))))) Mình tìm thấy vị trí Billy chờ Steve và Steve đỗ xe ở tập 02 phần 4; vị trí Chin (Daniel Dae Kim) giả vờ đi tè trong một trong những clip quay hỏng. Thú vị kinh khủng, mặc dù đi một mình nhưng không thể ngừng cười được! Mới có ngày đầu tiên nhưng đã chụp được một đống ảnh!

Ngày thứ 2:

Ngày quan trọng đã đến. Công việc quan trọng trong ngày là trải nghiệm Hawaii Five-0 Tour với hướng dẫn viên của mình – Yen Phan. Mình chưa gặp chị này bao giờ, nhưng cũng biết mặt, nên vừa gặp là nhận ra luôn. Chị này xuất hiện trong đám cưới của Chin ở phần 2, là một trong những phù dâu của Malia. Mình thậm chí còn tìm lại tập này để xem lại, nhưng không rõ mặt lắm. Vài năm trước, chắc khoảng 2013, mình từng xem một clip trên Youtube của chị này, nhưng lại tưởng chị này người VN và đến Hawaii du lịch, hóa ra là chị sống ở Hawaii và là hướng dẫn viên luôn. Mặc dù có tên VN, nhưng chị sinh ra ở California và chuyển đến Hawaii sau chuyến du lịch định mệnh năm 2009. Vì khám phá Hawaii Five-0 là một trong những lý do to lớn nhất của chuyến du lịch này, nên trước đó, mình đã dành rất nhiều thời gian nghiên cứu nên chọn tour nào, vì có mấy tour cung cấp dịch vụ Hawaii Five-0 Tour. Mình không muốn book cái tour nổi tiếng nhất, vì mình vs cái bà hướng dẫn viên của tour đó từng đại chiến Twitter =))))) (nổi tiếng quá cũng khổ, không giấu nổi thân phận, nhỡ chẳng may lỡ mồm phát là cả chuyến đi mất vui), và chị Yen Phan là người duy nhất chấp nhận tour chỉ có 1 khách. Chị ấy là sự lựa chọn số một và book tour của chị là quyết định đúng đắn nhất trong toàn bộ chuyến đi. Trả $95/4 giờ đồng hồ, đổi lại được đưa đón bằng ô tô, đi lòng vòng cả hòn đảo, ngắm những cảnh trong phim, đi trên những con đường cao tốc mà xe bus không đi qua, đến những điểm có tầm nhìn bao quát ra cả khu vực Waikiki và Diamond Head. Quá lời!!!

img_4838

Bọn mình đến ngôi nhà của Steve McGarrett trong phim và được chào đón bởi chủ nhà – bác Richard. Ngôi nhà siêu đẹp, view từ đằng trước và đằng sau (biển) gần như giống hoàn toàn trong phim; tuy nhiên, nội thất bên trong thì khác biệt tuyệt đối, mình chỉ nhận ra tầng 2. Đi trong ngôi nhà thăm quan, nói chuyện vs chủ nhà, nghe những câu chuyện về đoàn làm phim có ý nghĩa rất lớn với mình, cảm giác như chạm tay đến giấc mơ đã mơ nhiều năm. Bác Richard dẫn mình đi thăm quan từng phòng, tiết lộ rằng thật ra sau phần 3, đoàn làm phim đã cử người đến chụp từng góc của căn nhà và bố trí xây dựng một studio giống hệt căn nhà để quay những cảnh bên trong ngôi nhà, nên họ không cần đến đây để quay phim nữa. Đoàn làm phim chỉ đến quay những cảnh ở mặt trước hoặc mặt sau ngôi nhà (nhìn ra biển). Ngôi nhà đã 70 tuổi, là một trong những ngôi nhà đặc biệt nhất Hawaii. Khi bộ phim được khởi quay, yêu cầu nhà của Steve McGarrett phải là một ngôi nhà 2 tầng, cổ cổ, và có mặt hướng ra biển. Ngôi nhà này được chọn, ông của chủ nhà từng phục vụ trong Hải quân Mỹ, nên phòng ngủ (phòng ngủ của Steve trong phim) được thiết kế như phòng ngủ của thủy thủ trên tàu. Mặc dù trong phim phòng của Steve ở tầng hai, nhưng thật ra nó ở tầng một – nơi lần đầu tiên Steve vs Catherine quay cảnh trên giường ở phần 1 (giời ơi, lúc bác Richard đề cập đến cảnh đấy, mình sung sướng như một con điên, tưởng sắp ngất đến nơi).

Ghế sofa ngoài phòng khách khác với trong phim. Trước khi đến, mình cứ hy vọng sẽ có một bức ảnh để đời trên chiếc ghế sofa đó hoặc vs cái ghế hướng ra phía biển ở bên ngoài, nhưng cả hai chi tiết này đều khác. Mình hỏi bác Richard xem bác đã nói chuyện trực tiếp với đoàn diễn viên bao giờ chưa, bác bảo bác thì chưa, nhưng vợ bác thì rồi. Bác chỉ cho mình những tấm ảnh của gia đình bác chụp cùng đoàn diễn viên (Alex, Scott, Joe White, em vợ của Chin). Bác giới thiệu xong thì mình được ra ngoài sân sau chụp ảnh, có tấm ảnh chụp tại nơi Steve vs Catherine có bữa tối lãng mạn ngắm mặt trời lặn (mà thật ra được quay lúc mặt trời mọc). Mình cho bác xem phone case của mình là ảnh Steve vs Cath ngồi ở vị trí sân sau nhà bác, mọi người cùng ồ lên cười, xong bác còn đề cập đến cảnh Steve ngồi ở sân, xóa số Catherine, mình còn bảo “Ôi bác vừa làm tan vỡ trái tim cháu rồi”. Ôi giời ơi là giời ơi…

Hai chị em rời khỏi nhà bác Richard và quay trở lại khu downtown Honolulu. Trên đường, chị Yen giới thiệu cho mình ngôi nhà của Rachel. Nhà của Catherine thật ra nằm ngay trên con đường đối diện vs nhà của Steve trong phim, nhưng không chỉ xuất hiện 1 – 2 lần trong phim. Hai chị em đến lâu đài Iolani và tượng vua Kamehameha – những cảnh xuất hiện trong mọi tập phim của Hawaii Five-0. Lần này, cuối cùng mình cũng được chụp ảnh toàn thân thay vì tự sướng như hôm trước. Ha!!!!

img_1844

Thời tiết không quá tồi tệ. Sau đó, chị đưa mình đi trên một trong những con đường lái xe nổi tiếng nhất Honolulu, đến xem Koko Head (nơi Steve vs Lori có cảnh quay thi chạy và Steve bế Lori xuống chân núi), đến “Tatolus Lookout” để ngắm toàn cảnh Diamond Head vs Waikiki. Đang đi thì bắt gặp xe của đoàn làm phim Hawaii Five-0, mà tại 2 chị em đến studio tại Diamond Head, nên lúc quay lại định đuổi theo thì mất dấu =))))) Trớ trêu không chịu nổi! Thật tuyệt vời khi có hướng dẫn viên bản địa rất thông thạo địa hình cũng như có những thông tin mà mình có Google cũng chưa chắc đã ra. Kiểu như đang đi trên đường, tự dưng chị ý bảo “Ơ đoàn làm phim đang ở gần đây này”, trong khi mình còn chưa kịp nhìn ra mô tê gì cả. Nghe những câu chuyện của chị (làm việc trong các đoàn làm phim, đóng các vai phụ, vai diễn viên quần chúng…) thực sự rất lôi cuốn và thú vị. Chị kể cho mình nghe những lần chị tình cờ gặp Alex, Daniel vs Scott. Chị ý bảo Alex ngoài đời thực sự rất đẹp trai, rằng có lần tình cờ nhìn thấy Alex dừng tại một cửa hàng mua đồ. Chị ý nhìn thấy hình xăm trên bắp tay trước, xong nhìn mặt và nghĩ “Ôi anh này đẹp trai quá!”, mất một lúc mới định thần và nhận ra đó chính là Alex. Ôi mẹ ơi, nghe xong không ngất mới là lạ =)))))) Mặc dù bây giờ độ thích Alex giảm dần vì không níu kéo được Michelle lại, nhưng nghe Yen nói thế, độ cuồng nhiệt của mình phút chốc tăng đột biến lên 8000 độ C.

img_1865

Hai chị em đến tòa nhà vẽ hình Obama chụp ảnh, sau đó dừng lại tại Rainbow Drive-In để ăn trưa. Đây là nơi Steve vs Catherine dùng bữa sáng ở tập Giáng sinh trong phần 3, Steve trêu Catherine, đáng yêu dễ sợ =))) Đến ăn ở đó làm mình cứ băn khoăn tự hỏi không biết anh chị đã order món gì trong cảnh quay đó, tự hỏi không biết anh chị order riêng biệt hay Steve gọi món cho Catherine, tự hỏi anh chị tự trả tiền hay Steve mua bữa sáng cho Catherine. Cấp độ điên level max!!! Bữa trưa hôm đó, mình thử Mixed Plate, còn chị Yen gọi món truyền thống của Hawaii “Loco Moco”.

Tối về nhà nghỉ, gặp được chị cùng phòng mới check-in, tự dưng thấy nói chuyện siêu hợp. Hai đứa rủ nhau ra ngoài ăn và vào bar thử MaiTai vs Blue Hawaiian ngay tắp lự =))))) Có $3/cốc, giấc mơ cuối cùng cũng thành hiện thực =))) Tối hôm trước tia thấy mà có một mình, không dám thử.

img_4934

Ngày thứ 3:

Ngày thứ 3 bắt đầu bằng tour leo núi “Moana Falls Trail”. Hoạt động này tên là “Rainforest, Waterfall Movie Sites Hike”, và là tour không có người hướng dẫn, chỉ có lái xe. Lúc mới bắt đầu mưa khá to, cả đoàn cứ tưởng không leo được, may quá vừa xuống xe một lúc thì tạnh mưa, mình cũng không tốn $5 để mua áo mưa. Yeahhhh. Mình mang ô theo mà cũng không cần dùng đến, thích quá! Cả đoàn có 12 người, mình là người duy nhất đi một mình, mọi người còn lại đều đi cả nhà hoặc 2 người, cũng hơi buồn một tẹo, nhưng độ hăm hở không hề giảm sút. Vì không phải chờ đợi ai nên cứ thế tiến lên phía trước thôi. Mình gặp một em bé người Mỹ, 6 tuổi. Thằng bé đáng yêu vs dũng cảm dễ sợ, nó cứ đi phăng phăng, bằng mình, không cần chờ đợi bố mẹ vs anh chị gì hết. Hai chị em luôn là Top 2 trong nhóm, bởi một người thì không có ai để đợi, một người thì quá háo hức để leo. Thi thoảng thằng bé dừng lại nếu thấy gia đình tụt lại quá xa đằng sau, hoặc nếu bố mẹ nó bắt dừng lại, còn không thì nó hoàn toàn có thể tự đi một mình. Vì trước đó trời mưa, nên lúc leo trở lại vị trí xuất phát, đường khá trơn, mà nó không sử dụng gậy chống nữa, thế mà vẫn đi phăm phăm về. Mình quá ấn tượng luôn. Mình bảo “Đường trơn đấy, đáng lẽ em nên dùng gậy chống”, mà nó bảo “Em để lại gậy ở đằng sau rồi, em không cần”, xong chống tay xuống đất để không ngã. Cậu bé này nhất định sẽ trưởng thành và trở thành người đàn ông thực thụ nhanh thôi. Con đường đi không quá khó, cảnh thác nước cũng không quá hoành tráng như mình nghĩ, cũng đẹp nhưng đẹp bình thường. Lời khuyên của mình là nên tự đi đến đó bằng xe bus, không nên book tour vì tour này chỉ là chi phí đi từ Waikiki đến đó, cộng thêm gậy chống, hộp xịt chống muỗi (tổng cộng $26), ở cửa hoàn toàn không có trạm thu phí vào cửa. Đi cả chặng đường hoàn toàn không hề nhận ra cảnh quen thuộc trong phim, nên cảm thấy hơi bị lừa tí, nên lúc cuối mình không thèm đưa tip =))))

Lúc ở Hawaii, mình đã rất dở hơi, mình chạy khắp nơi hỏi mọi người xem họ đã xem đoàn làm phim Hawaii Five-0 quay bao giờ chưa. Mình rất hy vọng sẽ được tình cờ xem họ quay phim, vì ai cũng bảo phim quay khắp mọi nơi trên hòn đảo. Mặc dù mình đã chính thức drop show từ phần 4, nhưng vẫn điên loạn như này, khổ quá đi!

Sáng hôm đó, lúc ăn sáng, mình đã hỏi cô làm trong nhà nghỉ, cô ý bảo năm ngoái, đoàn làm phim quay cảnh bắn nhau ngay ở con phố bên ngoài, cô ấy nghe thấy tiếng súng, ghen tị quá đi mất! Cô ấy bảo mình thử vận may bằng cách đi thử vai làm diễn viên quần chúng, vì họ tuyển người có ngoại hình châu Á liên tục luôn, $60 cho mấy tiếng lượn lờ trên phim trường, lại còn được nhìn thấy ngôi sao, lời quá đi!!! Ở đó ít ngày quá nên vận may không mỉm cười vs mình hiuhiu.

Lúc đi tour leo rừng núi thì hỏi anh lái xe 2 lần. Đến Trân Châu Cảng thì hỏi một anh sĩ quan Hải Quân (ko biết có phải Hải Quân thật ko nhưng đứng canh gác trên tàu), nhưng mà tiếc là mình có biết nhiều hơn anh này, hầy. Rất tuyệt vời là mình đã chủ động hỏi chuyện mọi người, bước ra khỏi cái sự nhút nhát thường thấy của bản thân. Mình gặp một tình huống vô cùng kỳ quặc là anh lính Hải Quân này nói với mình “Ôi, bạn thấp quá! Bạn cao bao nhiêu thế?”, lúc mình lưỡng lự ko trả lời lại tưởng mình ko hiểu, lại hỏi lại lần nữa chứ. Mình bảo “Tôi ko trả lời câu đó đâu”, thế là anh ta tự đứng đoán, sau đó nói “Bạn trông dễ thương!”. Thật là tởm aaaa ~~~ Nhưng mà dạo này hay được khen như thế, chắc tại mình đi một mình, lại là con gái châu Á, ngoại hình thấp bé nhẹ cân trông giống bé gái trung học, nên hay nhận được sự chú ý của mọi người. Trước đấy, mình chưa tìm được vị trí đón xe shuttle bus ra tàu Missouri, đi lòng vòng thế nào lại đi qua cửa chính lần nữa, lúc quay lại, cái anh đứng chào ở cổng bảo “Hello, again”, kiểu là lúc nãy nhìn thấy mình đi vào rồi ấy. Xấu hổ chết mất :”> Lúc đứng chờ ở trạm shuttle bus, ông soát vé còn lên nói với chú lái xe là bạn này (vs 2 thằng khác) đến Battleship nhé. Siêu ngọt ngào!!! Vừa buồn cười vừa xấu hổ hiuhiu.

img_5114

Đi đến Trân Châu Cảng. Ngày hôm trước vui quá nên quên ko đặt vé online, nên ko lấy được vé đi thăm quan Tour tưởng niệm trên tàu USS Arizona (ngày xưa có một thời mà có một tập phim của Hawaii Five-0 được chiếu làm phim tư liệu trên con tàu này, khách du lịch nào cũng được xem, hồi đấy tự hào kinh khủng). Lúc đi xe bus đến Trân Châu Cảng, đang đi tự dưng nhìn thấy trên đường có biển hiệu “EYE” (công ty sản xuất Hawaii Five-0, nghĩa là họ đang cắm quân gần đó), thế là nhảy ngay xuống xe bus, đi bộ ngược lại, mà ko tìm thấy gì, đi lòng vòng một hồi quanh đó, cố gắng trong vô vọng mà ko tìm được, cuối cùng mới bắt một cái xe bus khác đi đến Trân Châu Cảng. Vừa lên xe một phát, VỪA LÊN XE MỘT PHÁT, mở Twitter ra, nhận được tin nhắn địa chỉ chính xác của nơi đoàn đang quay, từ chỗ mình vừa lên xe bus đến đó chỉ mất 15 phút đi bộ. Ngẩng đầu lên trời than thầm một tiếng, nhưng ko biết làm gì hơn, nhất định phải đến Trân Châu Cảng, bởi nếu ko sẽ bị tốn tiền vé Go Oahu Card đã mua, vs cả đã đến Hawaii nhất định phải đi thăm mấy con tàu này chứ. Cuối cùng đến nơi thì vé cho tour đấy cũng hết, mà đến muộn quá nên ko đăng ký được 2 tours cùng nhau, cuối cùng chọn tour “Battleship Missouri Memorial”. Nơi này từng là địa điểm quay một tập của Hawaii Five-0 từ phần 1, với anh diễn viên tên là Adam mà đã từng hôn Michelle Borth ở một phim khác. Vừa đến nhận ra ngay, thế là cứ cười hí hí một mình như con dở người. Mình vô cùng có cảm tình với Hải Quân Mỹ, nên rất thích đến thăm những nơi kiểu này. Đi lang thang trên tàu, liên tưởng đến cả Hawaii Five-0 lẫn The Last Ship.

Trở về đến Waikiki khá là muộn, gần 7h tối, nên đã nhỡ mất buổi yoga miễn phí bên cạnh bờ biển ngắm mặt trời lạnh. Chị Yen mời tham gia, mà tại về lúc lớp chỉ còn 10 phút, nên chỉ vào chụp ảnh photo booth vs thử rượu miễn phí (ở Hawaii gần như ngày nào cũng uống lol). Cứ đồ miễn phí là ko bao giờ nói ko. Mình kể vs chị Yen là mình biết nơi đoàn làm phim đang quay, mà ko ngờ mặc dù làm trong ngành, nhưng chị vẫn tỏ ra hết sức hào hứng, rủ ngay mình đi đến nơi đó xem. Trúng tủ luôn, tội gì ko đi!!!! Càng nói chuyện vs chị càng quý chị hơn hí hí. Có được một người bạn như thế là điều tuyệt vời nhất sau chuyến đi 😀

Hai chị em phối hợp vô cùng hoàn hảo vì một đứa có thông tin mật (mình) và một đứa có xe, biết đường và có quan hệ với một số người trong đoàn. Nếu thiếu một trong hai điều trên thì chắc mọi chuyện diễn ra trong tối hôm ấy sẽ ko bao giờ xảy ra với mình. Giờ ngồi kể lại vẫn còn thấy lâng lâng lắm.

Đang đi trên đường, tự dưng thấy có chú cảnh sát đứng giữa đường hướng dẫn xe, Yen liền dừng lại và hỏi có phải có ai đang quay phim gần đây ko, chú ý mới bảo “Ờ, Hawaii Five-0 đang quay đó, đi tiếp đi”. Ôi giời ơi, mới nghe thế thôi đã thấy đứng tim, cảm giác gần với thần tượng lắm lắm rồi, sướng đến mức ko thở được luôn. Mình bắt đầu phát cuồng, Yen cứ phải bảo “Bình tĩnh bình tĩnh, tí nữa là phải bình tĩnh”. Chúng mình đỗ xe và đi bộ ngược lại, vừa nhìn thấy mấy ông security liền chạy lại bắt chuyện luôn, mới phát hiện ra hôm đó là ngày nghỉ của Alex. Nhục kinh ~~~

Tiến đến gần hiện trường đoàn làm phim, vì chị Yen biết một vài người bạn, nhưng người bạn đó lại đang quay ở nhóm khác, ko ở chỗ đó, nên chị bắt đầu lân la nói chuyện vs một anh khác làm trong đoàn. Anh này cực kỳ thân thiện luôn, còn mời 2 đứa đồ ăn vs đồ uống (đáng lẽ dành cho mấy anh chị diễn viên trong đoàn). Mình thấy kỳ quặc quá nên ko dám, ôi biết thế nhận luôn, uống cho đỡ khát =))))))) Mình bắt đầu hỏi về Michelle, anh ý hỏi lại là “Michelle Borth” á, xong ko ngờ thật tình cờ và thật bất ngờ, hóa ra anh này lại là bạn của Michelle, hai người ngày xưa cũng khá thân, anh này còn khoe là bạn của Michelle trên Facebook nữa. Anh ý bảo là Michelle ở ngoài đời rất thân thiện, là một sweetheart, ko hề gây cấn với các diễn viên khác. Mình hỏi tiếp về mâu thuẫn với cả đoàn, thì nghe nói mấy chuyên viên trang điểm vs làm tóc có vẻ ko thích chị (đoạn này ko dám viết trong note tiếng Anh). Không kịp hỏi về tương lai của Michelle trong phần 7, vì vừa hỏi còn phải vừa chạy ra xem Scott vs Grace Park.

Buổi tối hôm đó có một cái kết thật sự rất tuyệt vời – một nút nhấn của cả chuyến đi luôn. Nhìn thấy Scott từ đằng xa. Đứng xem đoàn quay phim, hơi buồn cười là chỉ có mỗi một cảnh mở cửa xe và tiến vào cửa khách sạn mà quay đi quay lại cả chục lần, chắc phải bắt cảnh từ các hướng quay khác nhau. Cứ thấy Scott cởi áo khoác ra lại mặc áo khoác vào liên tục =))))) Đầu tiên chỉ nhìn thấy lưng của Scott, xong đến đầu, xong về sau mấy người đứng xem như mình (khoảng chục người) được di chuyển đến vị trí mới, và Scott cũng đứng nhìn mọi người di chuyển. Lúc đấy anh đang đứng nói chuyện vs một người khác, do vị trí đứng nên anh cũng nhìn về hướng mọi người, nên mình vẫy vẫy tay với anh (mình là người duy nhất dừng lại và vẫy tay). Thật tình cờ và thật bất ngờ, Scott ko những gật đầu đáp lễ mà còn mỉm cười với mình luôn. Shock quá thể luôn, mà ko phải mình tưởng tượng ra đâu, về sau Yen cũng bảo là chị cũng shocked quá luôn, vì Scott vẫn đang trong giờ làm việc, bình thường sẽ ko thế. Mình mới bảo chắc tại mình bé quá nên được chiếu cố. Lúc đầu, anh tỏ ra rất cool ngầu, mặc cho mọi người nhìn vẫn tỏ vẻ bình thản, kiểu đút tay vào túi quần các kiểu, cho đến khi mình vẫy =)))))) Lúc đấy cảm giác Scott giống bạn ngày xưa mình thích, kiểu biết mình đẹp trai hoặc nghĩ mình đẹp trai =))))))))))) (mặc dù trong mắt mình Scott ko đẹp trai đâu, thua xa Alex nhà em nha). Lúc đấy thấy hơi nhục nhã một tẹo, vì từ trước đến giờ vẫn to mồm là ghét Danny trong phim lắm (sau phần 4 là ghét cay ghét đắng luôn), mà đến lúc nhìn thấy anh ấy một phát là đầu óc quên hết mọi thứ luôn; anh ấy cười cho một phát là chân tay bủn rủn luôn =)))))))) Ôi giời ơi, bách nhục bách nhục!!!! Có tấm ảnh kinh điển vs anh, vừa muốn set public vừa muốn giữ, vì sợ bọn fans Scott vào ném đá thì lại hứng cả một đống đá thì mệt haha.

img_5137

 

Bọn mình hỏi anh security là có thể chụp ảnh vs Scott được ko, chưa kịp hỏi thì đã thấy mọi người chạy vào xếp hàng, mình còn nghe thấy Scott nói “Mọi người có thể chụp ảnh” – vẫn cái giọng y như trong phim, sau đó thấy anh chụp cùng mọi người. Lúc mình đã rất gần Scott rồi, đứng ngay đằng sau anh security to béo thôi, thì cái anh đấy lại bảo “Thôi ko chụp nữa”, Yen cứ nài nỉ “Thêm một người nữa thôi”, chân tay mình chưa hết rụng rời thì Scott vẫy vẫy cho mình đi vào. Ôi giời ơi ngất trên cành quất, quả này đầu óc cứ gọi là ko còn nhớ được cái gì nữa, cũng run lắm. Lúc đấy trong đầu cứ nghĩ là phải nói với Scott là em đang run lắm, ko ngờ anh là người thật =))))))))))))))))))), nhưng mà ko nói ra được. Lúc chụp ảnh Scott nhìn vào máy của mình, mình cứ thắc mắc ko biết anh có thấy cái phone case rất chói lọi nhưng lại là hình McRoll của mình ko =)))))))) Mình định chỉ cho Scott là “Anh thấy cái phone case kia ko, Steve vs Catherine đấy, em thích đôi đấy lắm, anh có ship đôi đấy ko?”, nhưng mà ko có thời gian hỏi vì đằng sau vẫn còn mấy người muốn chụp. Càng ko có thời gian hỏi về Michelle luôn huhu. Vẫn tiếc nuối đến tận bây giờ. Một cái kết hoàn hảo cho một ngày đáng nhớ hehe.

img_5153

Ngày thứ 4

Kế hoạch trong ngày là đi xe bus đến The Kualoa Ranch để đi Movie Sites Tour. Tour của mình bắt đầu khá là muộn, lúc 12:45pm, nên mình dậy muộn hơn bình thường, ăn sáng, uống cà phê (miễn phí) ở nhà nghỉ rồi mới đi. Không may là muộn luôn cái xe bus thứ hai, nguyên nhân là do mình xuống nhầm bến, xuống trước bến mình cần xuống 1 bến, nên phải đi bộ thêm một đoạn đến trạm tiếp theo. Lúc chạy đến nơi thì người lái xe bus vừa rời khỏi bến luôn. Bình thường, 2 xe chỉ cách nhau khoảng 10 – 20 phút, nhưng cái xe này cách nhau đến cả 50 phút, nên chắc chắn là mình sẽ bị nhỡ tour đã đăng ký, vì phải check-in trước giờ hẹn 30 phút lận. Lúc đấy cũng ko cancel được vì nó vẫn charge phí 100% nếu hoãn tour cùng ngày. Đau khổ đến cùng cực luôn. Cố gọi cho Kualoa Ranch mà lần nào cũng máy bận, nghe một đống nhạc Hawaiian mà đường dây vẫn chưa thông. Gọi 3 lần vẫn ko được, hoảng loạn hết sức luôn. Gọi lần thứ 4 mới có người tiếp. Mình miêu tả lại tình hình, hỏi họ là nếu mình đến đúng trước giờ tour bắt đầu thì có được ko, ko ngờ nhân viên lễ tân này tỏ ra rất hiểu và thông cảm với việc mình bị nhỡ bus (mình tưởng họ sẽ nói là “Lỡ xe bus là lỗi của bạn, xin lỗi chúng tôi ko làm gì được” chứ =))))). Đúng là người Hawaii, lúc nào cũng vô cùng kiên nhẫn. Chị nhân viên này bảo mình đừng lo lắng, sẽ nói lại với người điều hành tour là mình đang trên đường đến rồi. Cuối cùng thì mình vẫn lỡ tour đó vì lúc chạy đến nơi là đúng 12:45, xong còn tìm mãi mới thấy phòng vé nữa, vì cả khu đó rộng bạt ngàn luôn. Mình vô cùng lo lắng, còn nghĩ đến việc chẳng lẽ khóc lóc trình bày, mà ko ngờ lúc mình nói lại sự việc của mình và hỏi liệu mình có thể lên tour tiếp theo được ko, chị nhân viên đồng ý luôn, vì còn đúng một spot còn trống. Trời ơi sướng điên người!!! Thở phào nhẹ nhõm!!! Những điều nho nhỏ thế này làm mình thấy ấm lòng kinh khủng, càng yêu Hawaii hơn.

Thế là lại lên xe bus. Thêm một lần nữa, mình lại là người duy nhất đi một mình trong cả đoàn. Người lái xe đưa đoàn đi vòng quanh Kualoa Ranch, giới thiệu về các bộ phim/phim điện ảnh được quay ở đây. Điểm dừng đầu tiên là một đường hầm, và poster đầu tiên mình bắt gặp chính là Hawaii Five-0. Alex nhìn rất trẻ và đẹp trai trong poster đó, thế là mắt mình cứ tít hết cả lên. Kualoa Ranch bạt ngàn một màu xanh của núi rừng, đẹp đến ko tưởng. Tất cả các tập phim yêu thích trong Hawaii Five-0 của mình có lẽ đều được quay ở đây – như tập 3.20 ở Bắc Triều Tiên, tập mở đầu 1.01, có thể cả tập 4.21 ở Afghanistan nữa. Mình cố tìm các vị trí chính xác, nhưng đáng tiếc là đây là tour đi trên xe bus, mọi người ngồi trên xe và lái xe chở đoàn vòng quanh khu đó thôi, chứ ko được xuống xe và tự mình khám phá! Tour này trị giá $50, 90 phút, mình thấy đắt hơn so với những gì nó cung cấp.

img_5207

Sau khi kết thúc tour, định đi lang thang trên đường cao tốc này để mua đồ ăn, vì lúc search trên Google thấy có mấy chỗ ăn nổi tiếng nằm trên cùng tuyến đường. Cứ tưởng bọn này nằm gần nhau, ko ngờ lúc Google ra tận hơn 1.5 tiếng để đến những chỗ đó. Thế mới biết đường cao tốc Kamehameha dài đến chừng nào. Cuối cùng mình quyết định đi xe bus đến Turtle Bay Resort để gặp chị Yen. Hai chị em tham gia buổi tập yoga miễn phí kéo dài 1 tiếng, dưới bầu trời xanh, ngay bên cạnh bãi biển. Sau đó, hai đứa cùng ăn tối vì có nhiều trại bán đồ ăn, quần áo xung quanh; còn được thử sample vodka miễn phí. Mỗi đứa làm 3 shots, dã man @.@ Giải quyết xong 3 shots mới quay sang bảo Yen “Nếu bây giờ em tỏ ra em đã say thì nghĩa là em say thật nhé”. Nói thế thôi chứ một lúc là lại trở về bình thường. Hai đứa còn mua áo đôi với dòng chữ “Aloha – a state of mind” làm quà kỷ niệm, nhưng khác màu. Hai đứa đứng đợi hoàng hôn, cảnh biển đẹp vô cùng, nhưng lúc mặt trời gần chạm xuống mặt nước thì trời bắt đầu mưa, nên bọn mình bị lỡ mất cảnh mặt trời lặn, mặc dù nhìn trong bức ảnh mình chụp được thì có cảm giác đó chính là khoảnh khắc mặt trời chạm xuống mặt nước. Trời mưa lây phây, lại ăn chưa xong nên hai đứa quyết định bỏ qua giờ học yoga thứ 2. Hai chị em thấy có Yoga photo booth thế là cũng xí xớn chụp ảnh cùng nhau, nhí nhảnh dễ sợ. Trước khi đi, mình ko bao giờ lường trước được là mình sẽ bay từ Sydney đến Hawaii để trải nghiệm và tận hưởng cuộc sống với một người mình chưa biết bao giờ nhưng lại xây dựng mối quan hệ nhanh đến vậy!!! Cám ơn chị, hướng dẫn viên du lịch và người bạn tuyệt vời của em!

Ngày thứ 5:

Mình vô cùng buồn vì rõ ràng biết là Alex ở trong xe, nhưng không tài nào gặp mặt được. Mình lại bắt xe bus đến nhà của Steve McGarrett trong phim lần nữa (vì lần đầu tiên quên chưa đưa quà). Lúc bay từ Sydney đã chuẩn bị 2 gói Tim Tam và 2 lọ PawPaw định sẽ tặng 2 người, mà lần đầu tiên không biết sẽ ghé thăm nên chưa mang. Mình đến muộn so với lịch hẹn, may mà chủ nhà vừa về đến nhà. Bà chủ nhà bận việc giấy tờ gì đó, nhưng được 2 bà mẹ và dì của chủ nhà – 91 và 88 tuổi ngồi tiếp. Ba người trò chuyện sôi nổi dã man, nói chung rất nhiều trường hợp chứng minh rằng mình có vẻ hợp với người già (Lúc bay về Honolulu về Sydney cũng bắt chuyện với hai ông bà ngồi bên cạnh – lần đầu tiên trong đời bắt chuyện vs người ngồi cùng chuyến bay luôn). Mình ngồi nói chuyện tận hơn một tiếng, cứ như thể mọi người quen nhau từ lâu rồi ý =))))) Hai bà rất ngạc nhiên khi mình nói là mình đi du lịch một mình đến Hawaii, họ luôn miệng nói là “Ôi sao cháu dũng cảm thế, bà bị chiều quen rồi, bây giờ đến đi xe bus cũng không biết” (vì toàn được chở bằng ô tô). Lúc về Waikiki nhận được email bảo là 2 bà rất thích mình xoxo Yêu quá đi!!!!

Hai bà kể là Alex là một chàng trai rất lịch thiệp, rất đẳng cấp. Hai bà kể về một trong những cảnh cởi trần của Alex, mặc quần đùi đi lên từ dưới biển (Không biết đây có phải là cảnh cuối season 5 lúc Catherine quay về không, mình hỏi nhưng hai bà không nhớ): Một người bạn của 2 bà ghé thăm và làm món thịt viên, Alex thích quá nên đạo diễn vừa hô Cắt một phát, Alex chạy từ ngoài biển vào thẳng trong bếp, ăn thịt viên xong cong mông chạy về quay tiếp. Ôi cười lăn lộn luôn, ba người cười như không còn gì để mất. Alex đáng yêu dễ sợ hí hí.

Đáng ra muốn đến để nói chuyện với bà chủ nhà thêm một tí, vì có vẻ bà này nói chuyện nhiều với Alex nhất, nhưng bà ấy bận mất rồi. Lúc cuối chuẩn bị về, Linda – người làm trong nhà – còn hỏi mình có cần bà gọi taxi cho không, mình bảo không, đi xe bus thôi, mà bà cứ còn lo lắng cho mình không biết có về nổi Waikiki không (trời đất ơi =))))))))))))))))) ), xong kiên quyết gọi đến tổng đài xe bus để…check lịch xe bus cho mình. (Con bé có internet trong điện thoại nhưng im thin thít không nói nên lời). Cảm động đến tận xương tủy luôn. Lúc tiễn mình về, bà chủ nhà bảo là lần sau Alex đến quay phim, bà ấy sẽ kể với Alex về mình, sẽ tặng lại gói TimTam cho Alex (lạy trời, đừng để gói TimTam đấy bị chảy ra nha @.@). Trời ơi ngất trên cành quất… Btw, sneak peak là đoàn chuẩn bị đến đó quay phim, mà đến đó thì chỉ có hoặc quay cảnh ngoài cửa hoặc mặt hướng ra biển, cầu mong chính là lúc Catherine trở về. Mình cũng cho mọi người xem phone case lần nữa, để mọi người biết là mình cuồng đến mức nào, hy vọng lúc Alex vs Michelle đến, họ vẫn còn nhớ đến đứa con gái siêu dũng cảm này =)))))

Trước lúc ra về, mình còn được chụp ảnh cùng 2 bà dì, cảnh nền là cả ngôi nhà luôn, hai bà còn bắt làm điệu bộ Hawaii (quên mất tên rồi), xì tin dã man. Vì thế mà suýt thì lỡ xe bus, may mà lái xe nhìn thấy mình chạy nên dừng lại hẳn 2 phút để đợi. Thêm một lần nữa, cảm động không nói nên lời. Sao con người Hawaii ai cũng đáng yêu đến vậy? Đi du lịch một mình nên mình rất “mong manh dễ vỡ”, gặp những con người như thế này khiến trái tim tan chảy ra vì cảm động 🙂

Mình về qua nhà nghỉ, roommate không có nhà nên lại đi bộ ra điểm tập kết của Hawaii Five-0. Đêm cuối rồi, tiếc tiền đi xe bus nên quyết tâm đi bộ, đằng nào cũng biết đường (mà thật ra cả đi cả về cũng tiết kiệm được có $2.5 chứ mấy haha). Cả ngày hôm đấy, tính tổng cộng chắc cũng phải đi bộ 8 – 10 km ấy chứ ít ỏi gì. Quá hoành tráng! Đến nơi thì thấy ở gần Hawaiian Conventional Center không còn ai nữa, chỉ có mấy cái xe tải đỗ, mình còn nhìn thấy cái bà lái xe nói chuyện hồi sáng. Mở Instagram ra check tình hình, ôi giời ơi hình như vừa kết thúc 30 phút trước. Đau lòng hết sức luôn. Mình đi bộ về Magic Island, lượn đi lượn lại vẫn không thấy có động tĩnh gì, giờ mới có thời gian ngồi ăn =)))) Mình đã cố gắng hết sức nhưng mà không gặp, hẳn là vận may chưa đến! Không biết có nổi lần thứ hai không đây…

Đi bộ về đến nhà là gần 9:20 tối, vẫn còn sớm chán! Đi bộ trên đường còn gặp một nhóm đua xe đường phố nữa chứ, lúc đấy còn tưởng tượng hay đây là đang quay phim (bấn =)))) ). Mình thu dọn đồ đạc, đi tắm gội. Chị cùng phòng người Đức rủ mình xuống uống với 2 người nữa. Đoạn sau không thích hợp để viết tiếng Việt, xin được chấm hết câu chuyện tại đây, không lại bị đánh giá =)))))

3h sáng về đến nhà nghỉ, vẫn còn ngồi nói chuyện tiếp trên cầu thang. Mình về phòng, đặt chuông báo thức nhưng không hiểu sao nó không kêu, may mà Sarah gọi mình dậy. Lúc đó là 5h30 sáng, và đáng lẽ mình phải có mặt ở sân bay lúc 5:30 vì chuyến bay của mình là 8:30. Chạy cuống cuồng cuồng như một con điên, trong cơn điên loạn đã lỡ tay cho cả chìa khóa phòng vào vali xong không tìm thấy nữa, nên cứ dứt áo ra đi khi chưa trả chìa khóa phòng. Về đến Sydney chuẩn bị tinh thần trả phí $50 =)))) (nhưng đã kịp thời ship lại chìa khóa, giảm thiểu số tiền được một nửa). Cứ tưởng chắc chắn không kịp chuyến bay, ngồi đợi xe bus mà tưởng tượng ra vô vàn tình huống, đã định gọi Uber rồi nhưng tiếc tiền, lại kiên quyết chờ xe bus. Chạy như một con điên vào sân bay, lúc đấy cuống quá còn không nhớ ra chuyến bay JQ4 phát âm như thế nào =)))))))))))))))))))))))))))) Lố bịch hết sức haha!!! Nhưng mà may cho mình là cô nhân viên của JetStar tỏ ra vô cùng bình thản và đối xử rất tốt với mình, chỉ hỏi chuyến bay nào, sao ra muộn thế, xong nhanh chóng làm thủ tục cho mình. Lúc đi từ Sydney không phải cân hành lý, tự dưng lúc đấy bị bắt đặt vali lên cân, mới biết vali mình hơn 8kg, trong khi đáng ra chỉ được mang 7kg. Lúc đấy đất trời như sụp đổ, mặt cắt không còn giọt máu =))))))))) quả này mà phải thêm tiền thì đúng là số đen. Ấy thế mà cô nhân viên ấy luôn miệng nói không sao không sao, rồi dính hình Jetstar vào vali cho mình, và giục mình đi vào cửa đi, trước khi đi còn không quên hỏi đã biết cửa số bao nhiêu chưa. Con người Hawaii đáng yêu nhất quả đất luôn, không thể tin được. Kể cho mọi người nghe, ai cũng thấy ngạc nhiên!!!! Trên đường đi ra cửa, vẫn còn kịp đi vào mua đồ ăn mang lên máy bay, vẫn còn lon ton hỏi bạn bán hàng đã bao giờ nhìn thấy Hawaii Five-0 quay chưa, xong còn nói chuyện một tẹo. Ở Sydney còn lâu mình mới nói chuyện nhé =))))))

Cám ơn Hawaii, vì tất cả mọi thứ! Cám ơn vì đã dùng tinh thần Aloha để đối đãi mình trên cả tuyệt vời!!! Cám ơn vì đã những con người tốt bụng đã xuất hiện trong hành trình 5 ngày ngắn ngủi!

Cám ơn chị Yen, vì đã làm nhiều hơn những gì đáng lẽ chị cần làm, vì đã thực sự trở thành một người bạn, vì đã dành thời gian đưa em đi loanh quanh hòn đảo, vì đã kể cho em rất nhiều thứ hay ho!

Cám ơn Sarah, vì đã là một roommate rất tuyệt vời, cho dù chỉ là trong vòng 4 ngày ngắn ngủi! Bình thường, không dễ dàng gì để em kết bạn với người lạ, nhưng không hiểu sao, lần đầu tiên gặp cả 2 đã rất hợp và quý nhau. Tiếc là chúng ta không có thời gian khám phá Hawaii cùng nhau.

Một lần nữa cám ơn Hawaii, vì đã kéo mình ra khỏi bức tường vô hình mà mình tự xây cho bản thân, vì đã dạy cho mình những điều mà mình không hề biết mình có thể làm được – ví dụ như bắt chuyện với người lạ (tất nhiên cũng phụ thuộc vào việc người lạ đó là ai), hoặc ví dụ như mình có thể tự xử lý các tình huống khó khăn khi mọi thứ không đi theo kế hoạch mình đã lên sẵn.

Cám ơn, Hawaii Five-0, đã cho mình trải nghiệm đầy đủ những cung bậc cảm xúc của fangirl chính hiệu trong suốt một ngày! Cám ơn tất cả các nhân viên của đoàn đã làm tròn phận sự của mình, nhưng vẫn không mất đi tinh thần Aloha!

Cám ơn Scott Caan vì đã gật đầu và cười với Linh, và vì tấm ảnh đó!!! Trời ơi bây giờ cứ nghĩ đến khoảnh khắc đó mãi, bệnh hoạn quá đi =))))

Và cuối cùng, cám ơn Linh, vì đã đủ dũng cảm để đi một mình, đủ kiên định để không bao giờ từ bỏ điều gì trong cả chuyến đi. Cám ơn Linh, vì đã dám bước ra khỏi bức tường thành kiên cố, vì đã dám ước mơ và dám thực hiện ước mơ!

Linh/Catherine/LuckyStar, mình rất tự hào vì các bạn! Mình sẽ không bao giờ hối hận việc rong ruổi đến Hawaii một mình. Đến giờ phút này, đó thực sự là quyết định mạo hiểm và điên rồ nhất, và cũng tuyệt vời nhất khi làm người lớn của mình!

Recommendations:

– Tất cả các giá niêm yết trên mọi sản phẩm (kể cả đồ ăn) đều là giá chưa tính thuế. Nên khi thanh toán, số tiền sẽ nhiều hơn số tiền mà bạn nhìn thấy.

– Đưa tiền tip là một trong những nét văn hóa đặc trưng ở Mỹ. Thông thường, khi mua đồ uống hoặc cà phê, người ta thường trả $1 tiền tip.

– Đừng mua Go-Oahu Card. Hoặc nếu không, bạn nên chọn các hoạt động muốn tham gia trước (trong tổng số 34 hoạt động mà Go-Oahu Card cung cấp), bạn sẽ được tự tạo thẻ Go-Oahu Card cá nhân, thay vì thẻ theo ngày như bình thường, và giá sẽ giảm 20% so với mua vé cho các hoạt động này tại cổng.

– Đừng quên đặt vé trước, vì Go-Oahu Card không đảm bảo bạn sẽ có một suất trong tour mà bạn muốn. Nhớ kiểm tra kỹ càng trong website của Go-Oahu Card.

– Việc di chuyển bằng xe bus cực kỳ thuận tiện và dễ dàng ở Hawaii, bạn không cần thiết phải thuê xe vẫn có thể đến các địa điểm du lịch nổi tiếng của Hawaii.

 

 

Comments

comments