Thủy triều và Bờ cát – Steve/Cath fic

Author: Justine

Translator: LuckyStarPham

~~~~

What happened is not on you.

Chuyện đã xảy ra không phải tại em.

Thanh âm những lời anh từng nói một năm rưỡi trước văng vẳng bên tai cô, cùng tiếng từng rì rầm của biển, của từng đợt sóng đang thi nhau vỗ nhẹ vào bãi biển đầy cát. Bức tranh với những sắc màu tinh tế, với màu trắng và màu xanh nước biển hòa vào nhau, khi chúng trải đều trên bờ cát vàng, dần dần biến thành một thứ màu be đặc quánh, đã luôn ám ảnh từng suy nghĩ của cô, giống như những thứ đẹp đẽ, màu sắc đặc trưng Hawaii luôn quanh quẩn trong tâm trí cô, khi đôi mắt cô chán phải nhìn thấy cảnh quan nhạt nhòa của Afghanistan.

Cô nhớ tất cả những thứ này, từng sắc thái, từng âm thanh, từng cảm nhận, đều là những thứ cô đã khao khát rất lâu. Chúng không phải chuyện nằm ngoài tầm tay. Sự thật là, bản chất việc quay trở về nhà thật ra rất dễ dàng.

Có điều, phần cảm xúc trong cô lại không dễ dàng đến thế.

Sự thân quen và bình yên nơi này mang lại, khiến cho Catherine sợ hãi. Nó khiến cô có cảm giác như toàn thân cô đang run rẩy, từng trận run lan đi khắp nơi trong cơ thể. Lúc đầu, cô nghĩ chúng là phản xạ của cô đối với cơ thể Steve, phản ứng với việc được ôm bởi một ai đó. Từng cơ bắp ấm áp của anh chạm vào người cô, mùi hương của anh bao bọc lấy cô, giống như vết tích của từng giọt nước cũng đang để lại những vệt nước trên quần áo cô, tất cả đều khiến cô choáng ngợp, chạm thẳng đến những xúc cảm vốn dĩ được cô đè nén trong lòng.

Nỗi nhớ nhung anh cào xé trái tim cô mỗi ngày, trong từng hơi thở run rẩy của cô mỗi khi màn đêm buông xuống – thời điểm mà việc ngăn chặn ý nghĩ chạy về bên anh càng trở nên khó khăn hơn. Cơ thể cô vẫn vận hành mỗi ngày, nhưng sự thiếu vắng anh dường như để lại sự đau đớn trong từng tế bào cơ thể, từng cái xương, từng cơ bắp của cô, như thể việc phải cùng anh chia xa đã khiến cơ thể cô bị rạch mất một phần.

Sự bình tĩnh, điều mà bằng cách nào đó, cô luôn khiến mọi người – trong đó có cả cô – tin rằng cô có, đã vỡ vụn ở giây phút cánh tay rắn rỏi, sạm màu nắng của anh bao bọc lấy cô vài phút trước. Từng ngón tay anh chạm nhẹ dọc theo cánh tay cô, rồi anh kéo cô vào lòng. Và anh cũng đắm mình, lún sâu hơn vào cái ôm.

Cái thở dài nhẹ nhõm đầy mãn nguyện của Steve cọ nhẹ vào làn da trên cổ cô, nơi mà anh vùi mặt mình ở đó. Cath đưa những ngón tay run run của cô vốn đang vuốt dọc sống lưng anh, di chuyển lên chạm nhẹ vào những mái tóc đen ướt sũng của anh, vuốt ve, như muốn mang đến cho anh sự an ủi.

Tất cả mọi cảm xúc về cái ôm này thậm chí còn mãnh liệt và đau đớn hơn những gì cô từng nghĩ, khiến cô nhận ra sự thực đáng sợ, rằng cô cần cái ôm này nhiều đến mức nào.

Nhịp đập nhanh, mạnh mẽ của trái tim anh chạm vào ngực cô, khiến nhịp đập của trái tim cô cũng thay đổi rất nhanh, hòa cùng nhịp đập của anh, như thể đó là phản ứng tự nhiên nhất thế giới.

Nó khiến cô nhớ đến nỗi sợ hãi tột cùng vốn sục sạo khắp nơi trong dòng máu của cô, vào tháng Năm năm ngoái, khi cô tự nhấn chìm bản thân trong nỗi cắn rứt lương tâm cào xé cô mỗi ngày. Cô luôn tự cho rằng mình phải chịu trách nhiệm với việc suýt nữa đã thực sự khiến nhịp đập trái tim anh dừng lại vĩnh viễn.

Một phần nào đó trong cô, một giọng nói cay đắng đã luôn luôn dày vò tâm trí cô trong suốt những tháng qua, đã thầm hy vọng Steve sẽ lạnh lùng với cô hơn một chút, sẽ thừa nhận mối nguy hiểm mà cô đặt anh vào. Mặc dù phần lý trí trong cô phản bác những chuyện xảy ra không phải lỗi của cô, nhưng việc tự trách mình, tự hành hạ lương tâm đã trở thành một thứ thói quen mà cô luôn tự lún mình trong đó. Sức mạnh của sự cắn rứt ấy luôn khiến cô bất động mỗi khi nỗi khát khao cháy bỏng được trở về bên anh đột ngột dâng lên.

Giờ đây, ngồi trên chiếc ghế này, cảm nhận từng ngọn cỏ đang cù vào mắt cá chân cô, giọng nói ấy quay trở lại, hét vào mặt cô đầy giận dữ, rằng cô không xứng đáng được trở lại đây, không xứng đáng được anh chào đón.

Trái tim Catherine thắt lại, khi nửa kia của trận đấu trong đầu cô – giọng nói luôn lên tiếng bào chữa cho cô khỏi con ác quỷ mang tên “Tự đổ lỗi”, trở thành giọng của Steve. “Những gì xảy ra không phải tại em”. Cô cố gắng chống lại lý trí, mọi thứ đã thay đổi từ khi Billy chết, nhưng…

Dòng suy nghĩ trong cô bị gián đoạn khi cô nghe thấy từng tiếng bước chân nhẹ nhàng ở ngoài hiên từ từ tiến lại nơi cô đang ngồi, nơi mà năm ngoái cô đã từng ngồi gần như mỗi ngày. Hương vị nhàn nhạt của café lấn át mùi vị thân thuộc của biển, dừa và mùi nước hoa.

“Em vẫn uống cafe như cũ, anh hy vọng là thế,” thanh âm nhẹ nhàng vang lên khi Steve cất giọng, anh đưa cô tách café, một nỗi sợ hãi có thể nghe ra rất rõ ràng đằng sau giọng nói của anh.

Nó dường như đơn giản chỉ là một câu hỏi về cà phê, nhưng anh cảm thấy câu trả lời của cô sẽ là một câu mở lời về vị trí của mối quan hệ giữa họ tại thời điểm này. Liệu cô có còn thích kem, đường và một chút vỏ cam không? Thậm chí liệu cô có còn uống cà phê nữa không? Hay tất cả điều đó đều đã thay đổi rồi, cướp đi từ anh ngay cả phần sở thích mà anh biết rõ nhất về cô.

“Vâng”, Catherine gật đầu, một nụ cười khẽ xuất hiện ở khóe môi cô, nhưng anh phát hiện tia buồn bã trong khóe mắt cô. Những ngón tay của cô ôm chặt lấy chiếc cốc, như thể ôm lấy sự sống của mình, bàn tay hơi run run.

Steve không chắc đó có phải do ảnh hưởng về mặt cảm xúc của cuộc hội ngộ này của họ không. Bởi ngay cả cơ thể anh cũng đang cứng lại, chỗ nào cũng đau, không thể thư giãn và trở về tư thế thoải mái được.

Những ngón tay của cô vuốt nhẹ theo dòng chữ màu xanh đậm được viết ở thân cốc, rồi đột nhiên một tiếng khóc nghẹn ngào bật ra trên môi cô, khiến Steve giật mình.

Tốc độ phản ứng của anh, cái thứ qua nhiều năm đã trở thành một loại bản năng phát ra từ bên trong con người anh, thậm chí làm chính anh ngạc nhiên. Anh sẽ nói dối, nói rằng chưa có một đêm nào anh ngang ngạnh cố thuyết phục bản thân không quan tâm nữa, nhưng cô có sức ảnh hưởng quá lớn đến anh, quá quan trọng với cuộc sống của anh, sự sinh tồn của anh, đến mức cả đời này anh không bao giờ có thể kìm nén được sự quan tâm lo lắng của mình dành cho cô.

“Cath?” giọng anh hơi run, tên của cô phát ra từ miệng anh với thứ cảm xúc quá rõ ràng chỉ càng khiến cô đau đớn hơn.

Cô khẽ lắc đầu, cố gắng lấy lại sự kiểm soát phản ứng của chính cơ thể mình. Được đứng tại nơi này, nơi mà cô không chỉ gọi là nhà, mà đã thực sự trở thành nhà của cô, nơi mà cô từng nghĩ ra nhiều bối cảnh trong tương lai – mọi thứ quả thực quá sức chịu đựng của cô. Cô từng nghĩ việc xuất hiện tại đây nhất định sẽ khiến cô phải trải qua đau đớn như đi xuống địa ngục, nhưng cái cô đã đánh giá thấp là từng chi tiết nhỏ bé nhất đều xuất hiện, cùng nhau đâm vào từng vết thương vẫn chưa khép kín, vốn đã rất sâu của cô.

Cái cách mà Steve gọi tên cô với thứ tình cảm không thể che giấu được, giống như tất cả những lần trước đây – khi anh gọi tên cô trong tuyệt vọng, xuyên thẳng qua trái tim cô, khiến trái tim cô tan vỡ khi nhận ra anh thực sự không chịu được khi có bất cứ chuyện gì xảy ra với cô. Thậm chí kể cả bây giờ, khi cô là người đã đẩy anh vào những gì tồi tệ nhất, anh vẫn không mong gì ngoài việc chắc chắn rằng cô được an toàn.

Ánh mắt cô tập trung vào chiếc cốc trong tay. Chiếc cốc yêu thích của cô. Một vật nhỏ thôi, tưởng chừng không quan trọng, nhưng lại có ý nghĩa rất lớn với cô vào lúc này.

Đó là một chiếc trong cặp cốc đôi mà họ từng mua cùng nhau, trong lúc đi mua sắm vài cái ga trải giường mới – hai chiếc cốc đơn giản màu trắng, với những vệt điểm xuyết màu xanh nước biển ở bên trong và dòng chữ màu xanh nước biển sắc sảo ở mặt ngoài – “His shore” (Bến bờ của anh ấy) trên cốc của Catherine và “Her tide” (Thủy triều của cô ấy) trên cốc của anh.

Không phải ý nghĩa của nó khiến tim cô nhói lên, mặc dù thực sự điều đó khiến trái tim cô thắt lại khi dòng chữ trên chiếc cốc rất hợp với họ, ít nhất là trong quá khứ. Điều khiến cô cảm giác như bị ai đó đánh, là việc bây giờ anh vẫn giữ nó, vẫn dùng nó. Mỗi buổi sáng.

“Anh vẫn giữ nó,” cô thì thầm, đầu ngón tay di chuyển qua các chữ cái, trước khi đem chiếc cốc lên miệng và nhấp một ngụm, thầm hy vọng rằng không ít thì nhiều, nó có thể khiến cô thức tỉnh khỏi trạng thái ngập tràn cảm xúc hiện thời.

Steve không trả lời, bàn tay anh cũng nắm chặt chiếc cốc của mình, trong khi dòng suy nghĩ: “không biết đã bao lần anh cố ép buộc bản thân phải dọn đồ của cô” len lỏi vào tâm trí anh. Không ai khác ngoài chính anh đã ép anh tới bước đó, sau khi cô cầu xin anh đừng chờ đợi cô nữa. Thế nhưng, anh vẫn không thể làm được. Thậm chí ngay cả trong buổi tối ngày hôm đó, khi anh mở sẵn sàng một chiếc hộp to trước mặt, ánh mắt hướng về tủ quần áo, nơi mà toàn bộ tư trang cá nhân của cô được cất ở đó. Anh không làm được.

Rất hợp lý thôi, có thể điều này sẽ có thể giúp chữa lành vài vết thương, có thể giúp anh bước tiếp về phía trước như anh cần, như cô muốn anh làm.

Nhưng anh ngồi bất động, không thể di chuyển được. Cầm lấy một trong những cái áo mềm mại của cô, anh có thể cảm thấy hơi ấm thấm vào đầu ngón tay của anh, mùi hương vốn dĩ không còn ở đó đột nhiên ùa về, tràn ngập tâm trí anh với những ký ức chân thật sống động khi cô mặc nó lần đầu tiên, chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến ra tòa lần đầu tiên với tư cách là một thành viên của Five-0.

Nhẹ lắc đầu, Steve cố gắng rũ bỏ những suy nghĩ cay đắng. Anh mơ hồ nhìn vào gương mặt Catherine, ngắm nghĩa kỹ từng đường nét mềm mại của cô – từng đường nét vẫn còn in đậm trong những hồi ức của anh.

Một câu “Ừ” mơ mơ hồ hồ là câu trả lời duy nhất. Anh thì thầm, hơi bực mình khi nhận ra Catherine thực sự đã tin rằng anh sẽ bước tiếp mà không có cô, trong khi từng tế bào trong cơ thể anh phản đối ý nghĩ đó.

Nó gợi ra một câu hỏi, câu mà anh đột nhiên rất ghét phải hỏi, nhưng cùng lúc đó phải buột miệng nói ra, trước khi để nó bóp ngạt anh. Nếu nó sắp khiến cho trái tim anh vỡ vụn hoàn toàn, thì anh thà để mọi chuyện kết thúc, còn hơn tự mình nuôi tưởng hy vọng hão huyền.

“Catherine”, anh nhắm mắt lại, đầu hơi cúi xuống, “Có phải –“ anh dừng lại, nhấp một ngụm cafe, cảm tưởng như anh phải dùng đến tất cả sức mạnh để thốt ra câu hỏi, “Có phải, uh, có phải em về đây chỉ vì đám cưới?”

Khi anh ngẩng đầu lên và nhìn lại vào cô, ánh mặt họ gặp nhau, và việc liếc mắt đi chỗ khác trở nên hoàn toàn bất khả khi, mặc cho những đợt sóng ngầm cảm xúc, những giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt thắt chặt trái tim họ.

Một câu trả lời khẳng định sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, đóng sập các cánh cửa hy vọng,phá hỏng mọi thứ trong nỗi đau khổ ngập tràn, để rồi nó sẽ từ từ tan biến theo thời gian, nhưng Cath không thể điều khiển bản thân mình nói thế. Cô không thể nói dối Steve.

Một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra khỏi đôi môi của cô khi cô nhắm mắt lại trong nỗi xấu hổ, từng giọt nước mắt từ từ chảy xuống hai bên má.

“Không”, cô thì thầm một cách yếu ớt, không dám nhìn vào anh. “Đó chỉ là một cái cớ,” dùng bàn tay gạt đi những giọt nước mắt đang rơi, Catherine nhìn chăm chú vào thảm cỏ, cố gắng tìm một điểm nhấn để tập trung vào. Nhưng cô sẽ không thể tìm thấy bất cứ thứ gì ngoài gương mặt Steve, cô biết điều đó, nên cô thu hết can đảm, ngước lên nhìn anh.

“Ý em là”, anh đã từng nhìn thấy cô trong vô vàn tình huống rối loạn hay đau khổ, nhưng chưa bao giờ cô có thái độ lo lắng, mong manh, dễ tổn thương như những gì cô đang thể hiện bây giờ. Với từng câu từng chữ thốt ra, những ngón tay run rẩy, răng cắn chặt vào môi dưới, những giọt nước mắt đọng lại trên mí mắt cô: “Em rất vui khi về đây vì Kono”, cô giải thích, “Em sẽ không đời nào bỏ lỡ đám cưới. Nhưng… nhưng em nghĩ em chỉ cần nó như một cái cớ. Một động lực mang tính động viên, thứ để em có thể trốn tránh trong trường hợp những thứ này,” cô đưa tay chỉ vào ngôi nhà, trước khi đặt bàn tay cô lên trái tim của cô, “Nên nếu anh”, cô nấc lên nghẹn ngào, “Nếu em không còn được hoan nghênh nữa.”

Cô thực sự rất sợ hãi phản ứng của anh, và tất nhiên là cả của cô nữa. Catherine muốn trở về nhà, trở về bên anh, hơn tất cả mọi thứ, nhưng nỗi thống khổ của sự cắn rứt lương tâm và sự sợ hãi đã ngăn cản cô quá lâu, lâu đến nỗi khiến cô có cảm giác rằng mọi chuyện đã quá muộn màng.

Khi cô nhìn Steve, những đầu ngón tay của cô không ngừng thôi thúc cô, muốn đưa tay ra, chạm vào mặt anh, vuốt ve những ngón tay của cô theo đường nét trên cằm anh, nhẹ nhàng vuốt quầng mắt anh, ôm lấy hai má của anh bằng một cử chỉ quen thuộc, thân thiết, ngắm nhìn đôi mắt anh nhắm lại đầy nhẹ nhõm. Giọng nói trong đầu cô đang kịch liệt thì thầm, rằng cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được lại cảm giác đó nữa, rằng nỗi đau mà cô để lại cho anh quá sâu.

“Steve”, cô thở dài, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, “Em rất xin lỗi. Lời xin lỗi không phải quá nhiều, nó sẽ không xóa được những sai lầm em đã phạm, nhưng em thực sự xin lỗi. Vì đã làm tổn thương anh. Vì đã đặt anh vào nguy hiểm.”

“Cath, đừng làm thế này,” Steve phản ứng rất nhanh về việc cô không bao giờ nên tự cảm thấy trách nhiệm thuộc về mình, “Đừng tự nhận lỗi việc anh bị bắt và tra tấn.”

“Nhưng sao điều đó có thể không phải tại em chứ?”, nỗi đau và sự cắn rứt ánh lên trong đôi mắt cô một cách mãnh liệt, trong phút chốc, Steve bất động khi chợt nhận ra sự thật đau đớn, rằng cô đã tự trừng phạt bản thân mình một cách nghiêm khắc như thế nào trong năm vừa qua. “Anh đến đó cùng em, mặc dù cả hai chúng ta đều biết đó là một nhiệm vụ nguy hiểm. Và thay vì cố gắng giải cứu anh, em để anh lại đó, khi mà…” – tiếng nức nở vang lên từ miệng cô, “Khi chúng bắt anh… Em không ở đó, khi anh được cứu. Em không ở bên cạnh anh, khi anh tỉnh lại. Rồi em lại bỏ mặc anh…”

Ngay khi anh về nhà vào tháng năm kinh khủng năm ấy, sau cuộc điện thoại giữa họ, anh đã trải qua nhiều trận giận dữ và tổn thương. Giống như một cậu bé bị lạc đường, người sẽ đổ lỗi cho cô vì đã không ở bên cạnh anh, khi anh cần có cô nhất.

Đó là nỗi sợ hãi và khao khát bùng cháy trong anh, anh chỉ muốn Catherine ích kỷ, dù chỉ một lần. Ích kỷ vì anh và vì cô, để cô có thể chọn anh và trở về nhà, nơi mà anh cần có cô. Nhưng ngay cả trong những đêm tối tăm lạnh lẽo nhất, ý nghĩ đổ lỗi cho cô vì tất cả mọi chuyện – ghét cô như cách mà cô ghét bản thân mình, chưa bao giờ xẹt qua đầu anh.

Đột nhiên Cath đặt tách café lên chiếc bàn trong vườn và đứng dậy, bàn tay luồn vào tóc cô một cách tuyệt vọng: “Ôi trời, em đang làm gì thế này?”, cô thì thầm với chính mình, “Em xin lỗi, Steve, em không nên… Em không nên đến đây. Không nên mong đợi anh sẽ tha thứ cho em và muốn em trở lại…”

Steve từ từ đứng dậy, tách café của anh được đặt trên mặt đất bên cạnh chiếc ghế anh ngồi. Không nói lời nào, anh chìa tay hướng về phía Catherine, kiên nhẫn đợi sự do dự trong cô tan biến.

Những ngón tay đang run rẩy và chảy mồ hôi của Cath chạm nhẹ vào lòng bàn tay của Steve. Lòng bàn tay của anh lạnh hơn cô nhiều. Cô tin tưởng lồng ngón tay mình vào những ngón tay của anh. Với một tiếng thở dài rất khẽ, cô chấp nhận thứ cảm giác quá đỗi an toàn và ấm áp đang len lỏi, thẩm thấu vào làn da cô, nơi mà đầu ngón tay của anh đang đặt lên tay cô.

Động tác nhẹ nhàng ngăn dòng nước mắt của cô lại, từng dòng cảm xúc quặn lại trong trái tim cô khi cô bước tới bên anh, chậm rãi đi về hướng ngôi nhà.

Hơi thở của cô nghẹn lại trong lồng ngực, khi mùi hương nhàn nhạt của cafe và dừa chào đón cô, giống như nó đã từng làm mỗi sáng, khi cô thức dậy ở đây. Steve dẫn cô vào trong nhà, không gian mà Catherine thầm nghĩ nó sẽ khiến cô ngạc nhiên với những sự thay đổi, với những thứ mới xa lạ không chào đón cô, nhưng dường như tất cả mọi thứ tại đây vẫn giống như những gì cô còn nhớ.

Khi anh dẫn cô vào bếp, cô có chút ngạc nhiên, không biết nên trông đợi điều gì. Căn phòng được giữ rất gọn gàng, vẫn như mọi khi, một ấm cafe ở trên kệ, ngay bên cạnh đĩa cam và dụng cụ làm bếp. Catherine liếc nhìn Steve khi anh thả bàn tay đang nắm tay cô ra, chỉ để mở cánh tủ lạnh, khiến cô chú ý – mọi thứ bên trong tủ lạnh được chất vào một cách bề bộn. Bất giác nó khiến cô mỉm cười, anh chưa bao giờ giỏi trong việc cất đồ vào tủ lạnh.

Steve lấy thứ gì đó ra ngoài và đặt nó lên chiếc bàn ăn, ngón tay anh lưu lại trên chiếc hộp nhỏ vài giây, gõ gõ vào nắp hộp một cách khẩn trương, trước khi ngẩng đầu nhìn cô.

“Kem cherry vanilla?” Đôi môi Catherine cong lên, cô nở một nụ cười không chắc chắn, đôi mắt ngấn nước chuyển hướng liên tục giữa gương mặt Steve và chiếc hộp.

Lần đầu tiên anh mỉm cười lại với cô, niềm hạnh phúc nhen nhói nhạt dần.

“Anh mua những hộp kem này hàng tuần“, Steve thừa nhận, giọng anh trầm xuống. Anh chăm chú nhìn cô khi cô phát ra một tiếng thở hắt ra, ngón tay tự tìm về bờ môi cô.

“Cath, anh sẽ không nói dối”, gương mặt anh trở nên buồn bã, “Có những thời khắc anh từng muốn vứt bỏ tất cả mọi thứ. Hoàn toàn đóng lại chương đó trong cuộc đời anh. Điều đó, thực sự rất khó khăn. Nhưng anh không thể,” anh nhún vai, “Thay vào đó, anh lại mua vị kem yêu thích của em mỗi tuần, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ không phải ăn nó một mình. Hy vọng rằng, em biết đấy, rằng một ngày nào đó em sẽ trở về.”

Khi cô mở miệng chuẩn bị nói gì đó, anh đột nhiên tiến lên phía trước. Đặt hai tay mình lên vai cô, Steve nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay của anh dọc xuống hai cánh tay cô, cho đến khi anh chạm đến đôi tay đang run rẩy của cô, đặt chúng trong bàn tay của mình.

“Chưa từng bao giờ và sẽ không bao giờ có một giây phút nào anh không chờ đợi em, hoặc anh không tha thứ cho em”, Steve thì thầm thú nhận, giọng nói có chút bi ai, “Anh nghĩ sẽ là không thể nếu bắt anh không chờ đợi em quay về.”

Mặc dù những lời anh nói rất nhẹ nhàng, nhưng ý nghĩa của nó dường như đâm vào Catherine với một cường lực dữ dội, khiến cô ngừng thở và bóp nghẹt trái tim cô bằng một lực bóp mạnh mẽ. Để bản thân cô ngã vào vòng tay của anh lần nữa, cô tựa đầu mình lên ngực anh, run rẩy khi nhận ra anh đang hôn lên đỉnh đầu cô.

Họ cứ ôm nhau như thế trong một khoảng thời gian khá dài, thậm chí có thể kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Steve không quan tâm, bởi vì có lại cô trong vòng tay anh là cảm giác tuyệt vời nhất.

Giống như… được trở về nhà.

Cuối cùng cũng có ngày hôm nay – lần đầu tiên kể từ tháng năm năm ngoái. Anh có thể sống trong ngôi nhà này, tìm được cảm giác an toàn trong đó, nhưng luôn luôn có một mảnh ghép còn thiếu đâu đó. Giống như anh luôn luôn bị xô đẩy bởi những con sóng trên biển, nhìn thấy bờ, nhưng không tài nào với tới được. Với Catherine đang tan chảy trong vòng tay anh, những ngón tay cô níu lấy áo khoác của anh, ít nhất anh có thể hít một hơi dài và cảm nhận được mặt đất vững chãi dưới chân mình.

Anh đã cập bờ.

Credit: http://operationtidalwave.tumblr.com/post/118120694165/tide-and-shore-steve-cath-fic

Comments

comments