Trải nghiệm tuyệt vời ở xứ sở Đài Loan: Giấc mơ 10 năm

Cuối cùng đã có dịp ngồi lại để tổng kết chuyến đi du lịch Đài Loan tự túc 5 ngày (10/01 – 14/01/2017). Vừa về đến Việt Nam nghỉ ngơi được vài ngày là lại hành quân đi ngay. Đây là chuyến du lịch thứ 2 mình tự tay lên kế hoạch từ A đến Z. Khác với lần trước, lần này đã có bạn đồng hành. Lần đầu tiên không phải đi máy bay một mình (không tính hồi cấp ba được đi cùng bố mẹ :D, được có một lần). Xin được tổng kết lại để anh/chị/em tham khảo lịch trình và kinh nghiệm của bọn mình!


  1. Chuẩn bị trước chuyến đi

– Theo chính sách visa mới của Đài Loan, những ai đã có visa một số nước như Mỹ, Anh, Úc, Nhật Bản… thì được miễn visa, chỉ cần đăng ký online trước ngày đi (miễn phí) và mang theo ra sân bay là được. Đây là lý do chính mình nảy ra ý định đi Đài Loan, nếu không thì chắc cũng chưa nghĩ tới. Thời hạn tờ giấy này có giá trị sử dụng là 30 ngày (hình như visa bình thường có mỗi 15 ngày thì phải). Đăng ký xong, các bạn nhớ gửi lại vào mail hoặc in ra ngay, không lại quên như Linh thì khổ ^_^ Ra đến sân bay mới nhớ ra là in đủ các loại booking, chỉ có tờ giấy quan trọng nhất lại quên mất không in, lục tung email lên mà không tìm thấy, may mà có em trai ở nhà check lại máy tính cho.

Hình dạng có tờ giấy đó như thế này ạ.

screenshot-2017-01-16-17-18-30

Link đăng ký visa online như sau: https://niaspeedy.immigration.gov.tw/nia_southeast/languageAction!showForm

Book vé máy bay: Mình book vé của Vietjet Air, giá tổng cộng là 7.8tr/2 đứa. Vietjet Air có vẻ cung cấp giá vé Hà Nội – Đài Bắc rẻ nhất trong các hãng mình check, có hãng Vanilla gì đó của Nhật rẻ hơn, nhưng không có đầu bay từ Hà Nội. Chỉ có điều giờ bay của Vietjet Air hơi bị thiệt cho khách du lịch. Mình đến Đài Bắc lúc 6h tối, khoảng 8h tối mới vào đến khách sạn, coi như phí mất gần cả ngày.

Chi phí: 7.8tr VND/2 người.

Book vé khách sạn: Đây là dạng dorm giá rẻ dành cho những người đi du lịch kiểu bình dân, khám phá thế giới là chính. Lần trước đi Hawaii book thẳng với hostel, lần này không tìm thấy link book thẳng nên book qua trang booking.com. Không hiểu sao lần nào check cũng thấy giá trang này tốt hơn giá bên hostelworld.com. Bị gián đoạn một ngày đi Alishan nên phải book 2 hostels: Backpackers Inn Hostel và Miniin, nhất là cái thứ 2 vì siêu siêu gần Taipei Main Station. Các tiêu chí book khách sạn của mình: (1) giá cả, (2) khoảng cách đến trung tâm thành phố và các trạm tàu MRT, (3) cơ sở vật chất và (4) bữa ăn sáng. Chọn nhà nghỉ nào có điểm và số lượng reviews cao một chút cho yên tâm (nếu vẫn đảm bảo tiêu chí giá rẻ phòng đẹp).

Chi phí: TWD $1,620/2 đêm/2người (Backpackers Inn) vs $1000/1 đêm/2 người (Miinin). Tính ra tiền Việt là khoảng 1,92tr/2 người cho khoản nhà nghỉ (tỷ giá TWD $1 = 730 VNĐ)

– Book vé tàu: Hành trình của bọn mình có 2 chặng đi tàu (railway) cần phải book: Chiayi Station – Fenqihu và Chiayi Station – Taipei Station (sẽ được viết trong một bài viết khác)

– Tìm hiểu về hệ thống giao thông công cộng của Đài Loan. MRT cực kỳ tiện lợi, tuy nhiên lúc search Google Map, có một số điểm mình muốn đi phải đi bus, nên mình bị phân vân giữa Taipei Pass (24h, 48h và 72h) hoặc Easy Card (mất TWD $100 tiền thẻ không hoàn lại). Đến phút cuối cùng thì phát hiện ra Taipei Pass chỉ dùng được cho MRT và các bus nội thành, không dùng được cho các bus có 4 chữ số, thế là chọn Easy Card, khỏi lăn tăn gì nữa. Lúc đến Đài Bắc, nạp $500 vào thẻ mỗi đứa, đến ngày cuối cùng nạp thêm $90 vào mỗi thẻ để đi sân bay, 2 đứa còn thẻ $19 trong mỗi thẻ.

– Lúc nghiên cứu Google ở nhà, thấy mọi người có nhắc đến Youth Travel Card (thẻ dành cho sinh viên hoặc người dưới 30 tuổi, được giảm giá ½ giá vé một số loại), nhưng thẻ này đã không còn được sử dụng ở Đài Loan. Các anh chị em next giùm nha hehe!

– Download và dùng thử các ứng dụng Metro Taipei. Ứng dụng dành cho MRT thì còn dùng được, ứng dụng dành cho các loại bus thì em chịu hiuhiu.

  1. Hành trình 5 ngày tại Đài Loan

Ngày 1:

Đặt chân xuống sân bay Đài Bắc sớm hơn dự định 15 phút, thủ tục nhập cảnh cũng đơn giản và thuận lợi, nên mọi thứ đều khá sớm so với lịch trình bọn mình dự kiến.

Việc đầu tiên làm ở sân bay là phải đi tìm chỗ mua sim. Đã nghiên cứu khá kỹ các gói sim, thấy gói rẻ nhất cho khách du lịch là NT$300/5 ngày (Chunghwa Telecom). Nơi bán thẻ đầu tiên mình nhìn thấy có 3 hàng, nhưng đều không có tên tiếng Anh, được cái ngay lập tức tia thấy một gói còn rẻ hơn: NT$250/5 ngày, unlimited data, NT$50 for texts and calls của hãng T-Star. Oài, đã tia thấy chữ Star lại còn rẻ hơn dự kiến, quất luôn!!! 2 đứa hoan hoan hỉ hỉ mãi hihi.

Xuống tầng 1, 2 đứa đi tìm quầy Information Center để đăng ký iTaiwan – hệ thống wifi miễn phí tại Đài Loan (phải đăng ký thông tin online từ trước, đến nơi chỉ cần xuất trình passport). Information Center nằm ở giữa sảnh tầng 1, ngay cửa ra vào, hình như nằm đối diện các hãng bán vé xe bus. Bạn được phát một tờ hướng dẫn sử dụng wifi, bạn nên chụp lại. Vì mình đã có sim 4G nên gần như không dùng wifi ở Đài Loan, nhưng rất hữu dụng cho bạn của mình. Vì đi chung nên 2 đứa chỉ mua 1 sim, chủ yếu để dùng Google Map, người còn lại tranh thủ dùng wifi của iTaiwan (phủ sóng ở các bến tàu), hoặc wifi của khách sạn.

Việc cuối cùng là đi mua vé bus về thành phố. Đọc nhiều reviews thấy nhắc đến bus 1819, nhưng Google Map nhắn nhủ bus 1961 rẻ hơn, nên bọn mình mua vé của hãng này. Mua vé xong bước ra ngoài cửa là đến bus station, hình như station số 10. Xe rất xịn, khá êm, hành lý được đặt ở dưới gầm xe nên không cần xách lên xách xuống, rất tiện lợi cho những người có hành lý nặng. Hành trình chuyến đi đầu tiên này tốn NT$90/người, xe chạy khoảng 45 – 50 phút về đến thành phố. 2 đứa lóc cóc đi bộ khoảng hơn 10 phút thì về đến hostel, thời tiết mát mẻ, dễ chịu, đáng yêu vô cùng.

Check in hostel xong, đồ đạc hành lý sắp xếp gọn ghẽ, bọn mình tìm đường ra train station gần nhất (NTU Hospital Station) để đón tàu đi chợ đêm đầu tiên: Rao He Night Market. Nghe nói chợ đêm này muốn ăn cái gì thì có cái nấy, đồ ăn vặt bạt ngàn luôn. Tổng hợp kinh nghiệm từ nhiều bài reviews trước nên ở chợ này, bọn mình ko uống trà sữa, mà chỉ chăm chăm ăn, ăn và ăn. May đi 2 đứa nên share được, gọi các món khác nhau rồi share nên thử được nhiều món.

Ngày đầu tiên mỗi đứa đi bộ gần 7km.

Ngày thứ 2:

Lịch trình ngày thứ 2 bao gồm: Làng cổ Cửu Phần (Jiu Fen), National Palace Museum (Bảo tàng Cố cung), Ximengding (đi bộ ra Quảng trường Tưởng Giới Thạch), Shilin Night Market. Nhưng thời tiết không ủng hộ nên chúng mình đã loại bỏ Quảng trường Tưởng Giới Thạch ra khỏi lịch trình.

img_7093

Để đi đến Jiufen, bọn mình đi line xanh lá đến Songshan Station, đi bộ ra cửa số 4, cách đó có 50m để bắt xe 1062 (Quan Ji Tang) đến thẳng Jiufen Old Street. Ngồi bên trái thì đến địa phận Cửu Phần sẽ nhìn được cảnh mây quyện vào với núi (nhưng hôm đó trời mưa nên chụp ảnh lên cũng không thấy gì). Bọn mình nhìn sai Google Map nên xuống sớm hơn một bến, xuống cạnh chùa ở đầu làng. Thật ra chỉ cách làng khoảng 100m, nhưng vì trời mưa, Google Map lại chỉ lung tung nên loay hoay một lúc mới tìm ra đúng đường vào làng (Đầu làng nằm ngay cạnh 7-11). Người dân Đài Loan vô cùng thân thiện, hỏi bất kỳ ai trên đường họ cũng sẵn sàng tận tình chỉ đường cho bạn, cho dù họ có biết tiếng Anh hay không =))))) Lúc đó bọn mình “bắt được” một ông già ở bus station bên cạnh chùa, vừa nói từ đầu tiên thì ông bảo “Tôi không hiểu đâu, cứ chỉ thôi đừng nói, tôi chỉ đường cho” =)))))). Xong chỉ đường rất hồn nhiên bằng tiếng Trung (thế mà vẫn hiểu, quá siêu). Chỉ xong còn hỏi bọn mình đến từ đâu, lúc biết đến từ Việt Nam vẫn tỏ ra vô cùng niềm nở và mến khách.

img_7264

Cửu Phần được vào miễn phí, không có entrance fee. Chơi ở Cửu Phần đến khoảng 1, 2h chiều, thử một vài món đặc trưng của Cửu Phần (sẽ cập nhật ảnh ăn uống sau), thì khởi hành đến National Palace Museum. Các anh lái xe taxi đứng đầy đường, mình ngại bị chào nên cứ tránh thật xa, nào ngờ các anh còn tận tình chỉ cho chỗ đứng bắt bus quay lại. Ngàn like cho người Đài Loan!!!

Bọn mình bắt bus 1062 trở về thành phố, xuống ở trạm Zhongxiao Fuxing Station, bắt xe line màu nâu đến Dazhi Station, đi ra cửa số 3 đến Dazhi Bus Station, bắt xe BR13 Da Lun Wei Shan đến National Palace Museum. Đoạn tìm đến Dazhi Bus Station gian nan chưa từng thấy, mặc dù Google Map chỉ có 150m, nhưng cứ đi ngược xuôi mãi. Đi xe bus nhớ kiểm tra lại chiều đi của bus, chúng mình bị một nhóm học sinh chỉ sai đường, nên rút kinh nghiệm cứ phải double check cho chắc. Đến đúng station rồi thì lại không thấy bus BR13 mà chỉ có một ký tự tiếng Trung và số 13, nên không chắc chắn lắm. Hỏi một chị ở gần đó, chị ý đưa ra đúng station, chỉ đúng xe, thậm chí vẫy xe hộ luôn. Đi bus Đài Loan lúc nào cũng phải kè kè Google Map hoặc app, không khác gì ở Sydney cả (thua xa xe bus Hà Nội). Lúc 2 đứa xuống xe lỡ rẽ về phía ngược với Cố Cung, bác tài xế xe bus còn bấm còi ra hiệu cho 2 đứa đi chiều ngược lại. Siêu dễ thương!

Phí vào cửa ở Bảo tàng Cố cung hình như là NT$250/người. Có điều bọn mình thấy chỉ có cái cổng vào, chỗ quảng trường là đẹp nhất (miễn phí). Ở đây có free tourguide bằng tiếng Anh, nhưng phải đăng ký trước tầm 5 – 7 ngày, mình đã viết vào bản kế hoạch rồi mà đến 2 ngày trước khi đi mới nhớ ra, vậy là miss cơ hội. Ở bên trong là bảo tàng trưng bày, mình hơi bị thất vọng một chút vì nghĩ nó sẽ khác, kiểu như ở Huế, có chỗ mặc đồ cách cách công chúa, cơ mà không tìm thấy. Đọc reviews trước đó thấy mọi người nói dành cả ngày ở đó khám phá cũng được, nhưng bọn mình chỉ đi lang thang bên trong khoảng 1 tiếng, còn lại chủ yếu là chụp ảnh ở ngoài cổng thành.

img_7324

img_7371

Sau đó bọn mình bắt bus 304 định về Ximending. Trên đường đi thấy đi qua MRT Shilin Station (Zhong Zheng) nên nhảy xuống đi chợ đêm luôn, mặc dù lúc đó còn hơi sớm, không biết chợ đêm có nhộn nhịp như lúc tối không. Cảm giác của bọn mình là chợ này không tập trung như chợ Raohe, hàng ăn và hàng bán quần áo, đồ lưu niệm xen kẽ nhau. Ăn thử mấy đồ ăn vặt, bọn mình quyết định chọn một nhà hàng để nghỉ chân. Nhìn menu mà khóc không ra nước mắt, toàn tiếng Trung và không có hình, công phu chỉ hoàn toàn mất tác dụng (mình chỉ biết nói vấn đề tình cảm như trong phim thôi, trong phim có bao giờ nhắc đến tên món ăn đâu). May mà mấy món chính thì có ảnh trên banner ngay đầu quán, thế là phải cầm menu ra đối chiếu xong order. Bọn mình order một món NT$140 to oạch, đủ cho 2 người share luôn, rẻ mà to hơn đồ ngoài chợ rất nhiều, ăn cũng no nữa. Nhân viên phục vụ bảo ở dưới có nước ngọt, cháo/soup và bánh mỳ miễn phí, tự phục vụ, unlimited, xuống mà lấy – mà 2 con cứ nghi ngờ không biết có miễn phí thật không. Phải chụp ảnh menu xong gửi tin nhắn cho 3 người để check =)))))) Cuối cùng đến lúc thanh toán, vẫn NT$140, 2 con tròn mắt nhìn nhau sung sướng hả hê.

img_7390

Kết thúc ngày, bọn mình đến thăm Ximending. Từ Shilin Night Market đi bộ đến MRT Jiantan Station, bắt bus 310 và xuống ở Zhonghualubei Station, Google chỉ Ximending cách đó 200m, nhưng là nó tính đến chỗ có cột mốc Ximending. Vừa xuống xe là bạn đã cảm nhận được sự hào nhoáng của khu vực này, cảm giác giống trong phim hehe.

Giày ở Đài Loan khá tốt và rẻ, quần áo nhìn đúng kiểu điệu đàng châu Á, nhưng hơi rộng, thích hợp cho những người cao hiuhiu. Cả ngày hôm đó mỗi đứa đi bộ 11.5km.

Ngày thứ 3:

Thời gian check-out khỏi khách sạn đáng ra là 12h nhưng bọn mình ra ngoài cả ngày, nên bọn mình trả phòng luôn vào buổi sáng và gửi đồ lại ở sảnh khách sạn.

Lịch trình trong ngày là: Suối nước nóng Beitou, Thermal Valley, phố cổ Tamsui, định đi ngắm Taipei 101 – một trong những tòa nhà cao nhất thế giới, nhưng quên không book Starbucks ngày hôm trước nên thôi.

img_7545

img_7507

Thermal Valley

Từ NTU Hospital Station, bọn mình đi line đỏ đến Beitou, sau đó chuyển sang line hồng Xinbeitou Branch Line đến Xinbeitou. Các bạn có thể bỏ qua Hot Spring Museum vì không có gì lắm, đến thẳng Thermal Valley, rất đáng chụp ảnh sống ảo haha. Chụp ảnh xong xuôi chán chê bọn mình mới quay về Millennium Hot Springs để tắm suối nước nóng. Sẽ có một cái máy bán vé tự động ở ngoài cửa, các bạn mua vé xong rồi mới vào cửa, nhớ mang đồ tắm. Suối nước nóng chủ yếu toàn người già, ở đây có 4 hồ nước với 4 mức nhiệt độ khác nhau. Lúc tắm xong, lên tắm lại thì chỉ có nước lạnh (miễn phí), nước nóng (NT$10 hay NT$20 gì đó cho 4 phút). Nhân tiện, các bạn giỏi Hóa cho mình hỏi bạc có phản ứng hóa học gì với chất nào đó trong suối nước nóng không? Mình đeo nhẫn vs vòng cổ xuống nước, mà lúc lên bọn nó đen kít lại, sợ hết hồn luôn. Đề nghị các bạn mang nhẫn bạc tháo ra trước khi xuống nước, đề phòng bất trắc.

img_7540

Ở đây, bọn mình gặp một bác rất dễ thương. Bác không nói tiếng Anh, nhưng bác recommend cho mình một loại thuốc bôi mặt trị mụn gì đó (Long Hổ cao thì phải), xong sợ mình không hiểu, bác còn cố gắng ngồi nhớ ra từ tiếng Anh, nặn mãi mới ra từ Hổ, xong bác còn chạy đi lấy bút lấy giấy viết lại cho mình tên thuốc và tên cửa hàng (hiuhiu, nhưng cháu có đọc được đâu). Túm lại là cảm động sụt sùi!!!

Vé vào cửa suối nước nóng (public): NT$40/người.

Tắm suối nước nóng xong, bọn mình đi đến Tamsui District, đi line hồng về lại Beitou rồi bắt tiếp line đỏ đến Tamsui. Đi MRT nên nhàn tênh, cứ đến trạm là xuống thôi, không phải dò đường gì cả. Kể ra Tamsui không có gì đặc sắc cho lắm, hoặc có thể là vì hôm đó trời xẩm tối rất nhanh nên cảnh không đẹp lắm, đi bộ thong dong tự tại, lấy cảm giác là chính. Lần này lỡ hẹn với Lover’s Bridge gần Fisherman’s Wharf, là địa điểm quay một cảnh trong Thơ Ngây (đáng tiếc, đây là một trong những điểm đến mình liệt kê đầu tiên khi plan chuyến đi), lần sau nếu có cơ hội nhất định đến thăm!!! Còn muốn đi bộ trên cây cầu đó và chụp ảnh kỷ niệm cơ hiuhiu. Until next time! Nếu có một ngày được đi cùng fan cuồng Kua Lee trên cây cầu này thì thật là mãn nguyện!!!

Về đến Backpackers Inn lấy đồ rồi mang đồ sang Miininn (nhà nghỉ thứ 2) để nhờ, mặc dù booking của mình là cho ngày hôm sau. Thuê phòng kiểu này cảm giác rất linh động, trả phòng rồi vẫn có thể lên phòng tắm để tắm rửa lần cuối, chứ ở khách sạn thật thì còn mơ. Không ngờ nó gần Taipei Main Station đến vậy, vừa chòi lên mặt đất là tia thấy Miniin luôn rồi, cảm giác tựa như mặt trời chân lý chói qua tìm vì lúc đó 2 đứa đang kéo vali khá nặng. Để đồ xong 2 đứa tìm đường đi bộ đến Taipei Bus Station (mà sau này mới phát hiện hóa ra có đường hầm thông với Taipei Main Station). Mua vé đi Đài Trung, gặp một tình cảnh rất buồn cười – giá tiền, thời gian và duration chuyến đi khác xa những gì bác Google chỉ dẫn. Bọn mình mua vé của Ubus (thích xe của hãng này kinh khủng), vé đến Đài Trung là NT$170/vé, đi khoảng 2.5h đến 3h là đến nơi (trong khi Google tính tận 4, 5 tiếng). Xe của bọn mình khởi hành lúc 2h sáng, vì không còn đồ đạc, và mình mới tậu thêm balo đeo 2 vai nên hành lý nhẹ tênh. Trên thực tế là chưa đến 4h30 sáng xe đã đến Đài Trung.

img_7587

Mua vé xong, 2 đứa yên tâm ra Food Court cùng tòa nhà với Taipei Bus Station để ăn tối, gần 9h30 mới được ăn. Không ngờ 10h toàn bộ Food Court đóng cửa, 2 đứa vinh hạnh trở thành 2 vị hành khách cuối cùng của Food Court, toàn bộ thang máy đóng cửa, thang cuốn đã bị chặn. May mà có 1 anh phục vụ – cứu tinh của 2 đứa – chạy đi gọi anh security đi giải cứu. Tại vì ở Macquarie Shopping Center, các hàng ở Food Court đóng cửa nhưng siêu thị vẫn mở đến 12h, nên cứ mặc định ở đây nó cũng đóng cửa hàng chứ không phong tỏa thang máy. Oimeoi!!! Hú hồn! Trải nghiệm nhớ đời!!!

P.S: Kết luận lại là chợ đêm chỉ để ăn chơi chứ không phải ăn để no bụng. Ăn ở food court vừa ngon vừa rẻ vừa no. Một set đồ ăn có cả cơm – thịt – rau và nước canh luôn, đủ bộ. Lần đầu tiên 2 đứa được ăn rau xanh sau 3 ngày tại Đài Bắc =))))))

Ngày thứ 4:

Toàn bộ ngày thứ 4 được dành cho ngọn núi Alishan. Nhìn lịch trình chuyến đi cũng thấy choáng váng, lúc về cũng không hiểu sao 2 đứa có thể vượt qua hành trình một cách thuận lợi như thế! Trong lúc lên kế hoạch chuyến đi, từng nghĩ đến việc book 1-day tour, nhưng lại nghĩ mình tự làm được, tại sao không làm, nên vẫn dấn thân lên kế hoạch đi hai mình.

Hành trình Đài Bắc – Alishan: Đài Bắc – Đài Trung (NT$170/người – bus); Đài Trung – Chiayi Station ($165/người – bus); Chiayi Station – Fenqihu ($384/người – tàu đỏ); Fenqihu – Alishan ($200/người – coach)

Hành trình Alishan – Đài Bắc: Alishan – Chiayi Station ($260/người – bus); Chiayi Station – Đài Bắc (NT$598/người)

Vé vào cửa Alishan: $300/ 2 người (hí hí, ăn may được tính theo giá sinh viên khà khà)

Đến Đài Trung lúc 4h30 sáng, may quá thành phố vẫn sáng đèn, chứ như ở khu mình sống ở Sydney thì… May quá, tìm đường đến Taichung Station khá dễ dàng. Xe đi Chiayi đến 6h mới chạy, khoảng gần 8h là đến thành phố Chiayi. Thành phố này có vẻ lười biếng giống Sydney, bọn mình thử đi bộ ra ngoài, mà hơn 8h sáng chưa có một hàng nào mở cửa. Vé đi tàu từ Chiayi Station – Fenqihu và Chiayi Station – Đài Bắc đã book online từ trước, chỉ việc xuất trình passport để lấy vé thôi. Vì chặng đường trải qua khá nhiều chặng và thời gian sát nhau, lỡ một chuyến là coi chừng lỡ hết, nên lúc đầu cũng hơi lo lắng một chút, không ngờ mọi chuyện diễn ra đều vô cùng suôn sẻ! Các chuyến bus đều đi nhanh hơn dự đoán của Google.

Sở dĩ lúc đi, bọn mình chọn đi nhiều chặng vì muốn đi thử chuyến tàu sắt đỏ từ Chiayi Station đến Fenqihu. Chuyến tàu này mỗi ngày chỉ có duy nhất một chuyến vào lúc 9h sáng, và phải book từ trước, nếu không sẽ hết vé. May ghê, mặc dù khó khăn nhưng vẫn book được. Mình sẽ nói đến chuyện các loại vé tàu ở một bài viết khác!

img_7701

Vừa lên xe là như bị dính thuốc ngủ, ngủ liền một mạch cho đến khi tàu đến Fenqihu, nhưng mà bạn mình thức, cũng không canh được nhiều cảnh đẹp lắm, mặc dù sáng hôm đó trời khá nắng và trong. Bọn mình rút ra kết luận là chặng đường sắt này không được đẹp như các bài reviews trên mạng, nhưng vì sự hiếm và độc của nó (một ngày một chuyến duy nhất), coi như đi thử cho biết. Còn nếu mọi người muốn tiết kiệm thời gian đi từ Đài Bắc, có thể đi thẳng đến Chiayi Station, rồi từ Chiayi Station đi thẳng đến Alishan.

Đến Fenqihu là khoảng 11h20’. Bọn mình hỏi lịch trình bus đến Alishan, thông tin cũng khá khác với các bài reviews trên mạng (có lẽ thông tin cũ). Bus tiếp theo sẽ đến lúc 12h50. Bọn mình yên tâm đi ăn trưa (cũng không yên tâm lắm vì sợ lỡ xe), thế là mua 2 hộp Bento ở 2 nơi khác nhau, một hộp mang theo dọc đường. Fenqihu nổi tiếng với Bento Box – suất cơm phần kiểu Nhật Bản. Hàng ngay sát Fenqihu Station bán hơi đắt hơn các quán nằm sâu bên trong, nếu take-away sẽ rẻ hơn ăn ở đó, và được phát một cái cốc uống trà Oolong tea miễn phí. Mình thích cái khoản này ở Đài Loan, hay có các thứ trà miễn phí. Ở các điểm du lịch, thái độ của người bán hàng cũng niềm nở và chân thành, có vẻ không giống VN. Mình vẫn hay sợ kiểu xem mà không mua thì bị mắng, nhưng điều này hoàn toàn không xảy ra ở Đài Loan (ít nhất là trong 5 ngày mình ở đó).

img_7749

Ăn trưa xong, bọn mình đi bộ đến chỗ bắt xe bus, tự dưng gặp xe coach có khoảng 8 – 10 người. Bác lái xe chỉ biết nói tiếng Trung, thế là tất cả mọi người xung quanh vui vẻ dịch hộ (mà lúc đó khá hoang mang không biết đấy có phải mồi không). Mình hiểu nhưng chỉ sợ trả lời bằng tiếng Trung xong người ta xổ ra một tràng như hôm đầu đi Raohe thì méng, nên cứ nói tiếng Anh cho chắc. Xe này xuất phát sớm hơn xe bus, đến sớm hơn xe bus, tiết kiệm thời gian vì bọn mình phải về sớm để kịp chuyến tàu về Đài Bắc, nên cuối cùng cũng lên xe. $200/người, chuyến đi mất khoảng 45 phút lên tới Alishan, bác tài mua vé vào cửa luôn cho nên không phải trình thẻ sinh viên (International Student Identity Card – ISIC, mình làm thẻ này năm 2015 nhưng chả dùng bao giờ, tóm lại là nếu bắt trình thì cũng hem có), thế là mất $300/2 đứa. Ngon!!! Win-win situation!

img_7847

Đau buồn là lên đến Alishan thì trời không còn nắng như lúc sáng, thậm chí còn khá tối và lạnh hơn hẳn ở những nơi khác. May mà có Linh Phương có niềm tin mãnh liệt vào tốc độ đi bộ của 2 đứa, nên bọn mình mới yên tâm đi thăm quan cho đủ ½ các địa điểm nổi tiếng trên núi (Zhaoping Park, Sisters Pond, vườn hoa đào…) thì phải xuống để kịp chuyến bus lúc 5h10’ chiều. Xe về đến Chiayi Station lúc hơn 7h, chờ đến 8h36’ mới có chuyến tàu Tze-Chiang Limited Express về Đài Bắc.

P.S: Ở các bến tàu đều có máy để fill in nước, các bạn chỉ cần mang chai nước không rồi đến nơi đổ đầy nước, đỡ phải mua nước, tiết kiệm được ối tiền hihi. Thêm một điều rất thú vị là trong các toilet ở Đài Bắc, có 2 kiểu bồn cầu: một là kiểu ngồi mà mọi người hay dùng, hai là kiểu ngồi bệt như ở quê ngày xưa. Mình để ý dân Đài Loan (kể cả người trẻ) hay sử dụng loại thứ 2. Thật đáng kinh ngạc!!!!

Về đến Đài Bắc, tàu dừng ở trạm Taipei Railway Station, cũng thông với Taipei Main Station nốt. Bọn mình ra cửa M7 là về đến nhà nghỉ, chỉ cách có 50m, location đáng yêu ghê gớm. Phòng bên này còn đẹp hơn phòng bên kia. Vì bị thiệt mất nửa ngày nên bọn mình tận dụng triệt để Miniinn, đánh một giấc đến gần 8h sáng hôm sau, ăn uống buffet bữa sáng no nê, trả phòng rồi lại lên đường khám phá thành phố.

Ngày thứ 5:

Ngày cuối cùng rồi nên lịch trình cũng giảm xuống, không dày đặc như mấy ngày trước. Lúc đầu định đi công viên địa chất Dã Liễu, nhìn mấy cái tượng bên bãi biển đẹp mê ly luôn, nhưng hôm đó thời tiết không ủng hộ, trời mưa mưa, Linh Phương lại muốn đi mua đồ, thế là 2 đứa hành quân đi mua hoa quả, quà cáp. Ở Đài Bắc có hệ thống Carrierfour, cái gì cũng có, chắc giống kiểu Big C của mình. Hàng hóa trong siêu thị rất đúng giá, không bị đắt hơn, có những cái còn rẻ hơn ở ngoài. Nếu muốn mua trà thì mua ở đây hàng chuẩn mà rẻ hơn trà ở Alishan.

Bọn mình lại về Food Court của Taipei Bus Station để ăn trưa, trở về khách sạn pack đồ và ra sân bay (bus 1961). Chuyến đi kết thúc mỹ mãn với nhiều trải nghiệm thú vị! Đất nước Đài Loan thân thiện, đáng mến, nhiệt tình và không kỳ thị người nước ngoài, sẵn sàng dừng lại nếu thấy bọn mình đứng ngơ ngác giữa đường, chờ xem bọn mình có cần giúp đỡ gì không. Ý thức người Đài Loan rất tốt, ở các trạm tàu MRT còn có Waiting Line vẽ rõ ràng, xếp hàng một người chứ không bâu vào như ở Sydney (mặc dù ở Sydney tất nhiên cũng nhường nhau lịch sự lắm, chỉ là không xếp hàng một thôi). Nhân viên ở sân bay tiếng Anh rất tốt, tốt hơn nhiều so với dự đoán của mình, nhân viên bán vé xe bus ở sân bay thì không tốt lắm, cũng bắn tiếng Trung với mình luôn. Dù cho có chút ít rào cản ngôn ngữ, mình không cảm thấy giao tiếp quá khó khăn. Đồ ăn đêm khá khác biệt so với Việt Nam, có điều mình không bị ấn tượng đặc sắc với món nào (a, có món kem cuốn ở Cửu Phần, ước gì được ăn lại), nhưng mình thích đồ ăn trong food court hơn.

Tổng chi phí cho chuyến đi của bọn mình là khoảng gần 10tr/người. Bọn mình tiêu khá nhiều cho vụ đi Alishan, nhưng bù lại có một đêm ngủ trên bus nên không tốn tiền khách sạn; tận dụng MRT vs bus tối đa nên không sử dụng taxi, chi NT$30 phí ngu vì đi nhầm đường lol (chỉ bằng một món ăn vặt, hờ hờ), ăn cũng tương đối nhiều nhưng không uống (tưởng qua đây sẽ thử nhậu bia Đài Loan xem có say không, thế mà cuối cùng không uống giọt nào, bõ công mình thử uống bia hoa quả Đài Loan ở Sydney lol). Mình không mua sắm quá nhiều nên thật ra chỉ tiêu tầm 9 triệu (đã bao gồm tiền vé máy bay, tiền phòng, tiền tàu xe).

Đánh dấu chuyến du lịch tự túc thứ 2 trong đời!!!

– LuckyStar Pham aka Catherine Pham –

Comments

comments