“Nhìn thấy thứ ánh sáng kia chứ? Rất đẹp phải không? Thứ ánh sáng đó rất giống em. Vô cùng ấm cúng. Cô gái của anh giống như ngọn hải đăng, phát ra thứ ánh sáng dẫn đường trong đêm đen. Khi đèn tắt, sẽ khiến người ta hoảng sợ, bơ vơ không biết nương tựa vào đâu. Anh cũng như thế… Mỗi lần đi làm nhiệm vụ, đều tranh thủ ngắm nhìn thứ ánh sáng kia và nhớ đến em…”

Tình cờ tìm thấy truyện này trong On this day trên Facebook, phản ứng vẫn y chang:

đọc xong ngẩn ngơ mất một lúc vì gần như không có tí ấn tượng gì, mặc dù có một vài chi tiết đậm chất LuckyStar (đoạn “đèn đường”), nhưng lục mãi trí nhớ cũng không nhớ ra nguồn cảm hứng từ đâu, không hiểu nam nữ chính lôi từ đâu ra. Tên nhân vật lạ hoắc lạ hươ, không quen không biết 😀 (Chỉ có Nhất Minh là quen hí hí). Lùng sục trên Google thì thấy một trang blog nào đó chôm mất mà không đề tên tác giác. Thôi kệ, mặc kệ, không quan tâm!

Ngồi đực mặt mãi mới nhớ ra… thì ra đây là hưởng ứng một cuộc thi viết, nên vốn dĩ không có hình tượng nam chính, cảm hứng chỉ phóng tác từ 4 bức ảnh có sẵn mà ra. Nhân tiện sắp được đón năm mới đầu tiên ở Sydney, sắp được ngắm pháo hoa nức danh thế giới, lục lại câu chuyện này, cũng coi như ôn lại những năm tháng coi việc viết lách là món ăn tinh thần.

Và lại một năm mới nữa sắp đến 🙂

——
PHÚT GIAO THỪA YÊU THƯƠNG
  1. Hạ Vũ 8 tuổi.

– Mẹ đang mỉm cười với con đấy!

Bố nắm chặt tay Hạ Vũ, bàn tay chỉ về phía đường chân trời xa xa.

– Sau này, đừng bướng bỉnh như mẹ con. Hãy yêu người đàn ông luôn đứng chờ con, đừng yêu người khiến con mải miết đuổi theo suốt cuộc đời… Hãy cưới người đàn ông yêu con hơn con yêu anh ta, như thế mới được hạnh phúc!

Rất nhiều năm sau, hai bố con Hạ Vũ thường tranh luận. Cô khăng khăng sẽ đi tìm một mối tình khắc cốt ghi tâm, cô sẽ yêu người đó hết lòng hết dạ.

Nhưng cuộc đời đã giải cho cô một bài toán: Người đàn ông bạn yêu có thể buông tay bạn, nhưng người đàn ông yêu bạn… mãi mãi… không bao giờ.

  1. Valentine.

Hạ Vũ 22 tuổi.

Cô ngồi đó. Một mình. Không còn hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời. Từ vị trí cô ngồi, chỉ cần ngước mắt lên sẽ nhìn thấy thứ ánh sáng vàng nhạt, dịu nhẹ của đèn đường.

Dòng hồi tưởng như thước phim quay chậm, chậm rãi tua qua từng kỷ niệm ngọt ngào, đưa cô trở lại một thời ký ức của những năm tháng tuổi trẻ.

Tưởng chừng như nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng và bình ổn của anh, đột nhiên mọi suy nghĩ rối loạn trong cô tan biến hết. Quang nắm tay cô. Bàn tay anh rất to, rất ấm, bàn tay nhỏ bé của cô lọt thỏm trong đó. Quang quay sang, thơm lên trán cô, dùng ngón tay thon dài chỉ về phía ngọn đèn đường, “Nhìn thấy thứ ánh sáng kia chứ? Rất đẹp phải không? Thứ ánh sáng đó rất giống em. Vô cùng ấm cúng. Cô gái của anh giống như ngọn hải đăng, phát ra thứ ánh sáng dẫn đường trong đêm đen. Khi đèn tắt, sẽ khiến người ta hoảng sợ, bơ vơ không biết nương tựa vào đâu. Anh cũng như thế… Mỗi lần đi làm nhiệm vụ, đều tranh thủ ngắm nhìn thứ ánh sáng kia và nhớ đến em…”. Lúc ấy cô cảm động đến mức không biết nói gì, liền nhảy phóc lên chân anh ngồi chễm chệ, rồi hôn môi anh một cái. Anh hơn cô bốn tuổi, luôn rất chững chạc và chín chắn, rất ít khi để lộ sự yếu đuối ấy. Đó là một trong số rất ít lần, Quang nói với cô những lời lẽ yêu thương tình cảm lãng mạn.

Từ khi yêu Quang, Hạ Vũ cũng thích ngắm đèn đường. Im lặng ngắm nhìn thứ ánh sáng nhàn nhạt, dìu dịu ấy quả thực khiến tâm cô dễ chịu hơn một chút. Hơn nữa, tên anh cũng có nghĩa là “ánh sáng”. Giờ đây, dường như những ngọn đèn đường ấy mới chính là hiện thân của anh, là đèn hải đăng mãi mãi soi sáng cuộc đời cô.

Đã rất lâu rồi. Hạ Vũ không nhớ chính xác đã bao lâu cô không dám ngắm đèn đường. Đã hai năm trôi qua kể từ ngày Quang mất.

Hai năm kiên cường, hai năm đeo mặt nạ che giấu cảm xúc.

Hai năm cô ép mình sống một cuộc sống “hạnh phúc giả tạo”.

Cô không quên nổi Quang.

Hạ Vũ nhướn môi, cúi đầu rít một hơi thuốc, nhả ra một luồng khói, lắng nghe sự cay đắng dội lên từ nơi nào đó sâu thẳm từ trái tim. Valentine là sinh nhật Quang. Mỗi năm, cứ vào ngày này, cô đều tìm về nơi này, yên ổn hút một điếu thuốc. Quang là một chiến sỹ cảnh sát đặc vụ, anh hy sinh trong một lần đương đầu với băng nhóm cướp giật lẫy lừng ở trung tâm thành phố. Khi còn sống, Quang rất thích hút thuốc, mặc kệ Hạ Vũ có hết lời ngăn cản. Dần dần, cô cũng quen với thói quen xấu ấy của anh. Sau những lần hẹn hò chớp nhoáng, cô bắt đầu quen với mùi thuốc lá nhàn nhạt trên áo anh. Đối với cô, mùi hương ấy rất đặc biệt, cùng với mùi hương của bố, là thứ mùi sâu đậm nhất trong ký ức 22 năm của cô.

“Đồ hâm, em biết anh luôn ở đây! Những ngày qua, không có em bên cạnh, anh vẫn sống tốt phải không? Quang à, làm ơn để em nhìn thấy anh một chút đi… Anh có biết em nhớ anh nhiều đến mức nào không? Người khác nhìn vào em sẽ chỉ thấy sự bình thản… nhưng không phải thế.. thật sự không phải thế! Quang à, em thậm chí còn không kịp nói với anh lời cuối cùng… Đồ hâm, em xin lỗi… Anh còn chưa kịp đeo nhẫn vào ngón tay em cơ mà…”

Giáng sinh năm ấy, hai người cãi nhau, cãi nhau rất to. Đó là cuộc cãi nhau kịch liệt duy nhất, đầu tiên và cũng là cuối cùng giữa cô và Quang. Hết Giáng sinh, qua Tết Dương lịch, rồi đến Tết âm lịch… Vẫn là sự trầm mặc kéo dài. Không ai chịu nhường ai, không ai chịu xuống nước trước. Cô không biết tại sao hồi ấy mình lại bướng bỉnh và tự cao đến vậy? Để rồi vừa đêm trước ngày Valentine, cô nhận được hung tin.

Anh qua đời khi đang làm nhiệm vụ.

Nhất Minh – Người bạn sống cùng nhà với anh đưa cho cô một chiếc hộp đựng nhẫn. Nhất Minh nói Quang định chờ đến sinh nhật, cũng là Valentine, làm lành với cô, cầu hôn với cô.

Nhưng rốt cục, số phận không để hai người được yên ổn đến với nhau. Cô tìm khắp nơi cũng không thấy chiếc nhẫn Quang định tặng cô, chỉ có chiếc hộp Nhất Minh tìm được trong ngăn kéo.

Flash Back:

– Quang hâm, chơi trò gì cho đỡ căng thẳng đi!! Trông kìa, lông mày nhíu hết cả vào rồi. Chúng ta sẽ nhìn vào mắt đối phương, ai mà chớp hoặc nhắm mắt trước thì người đó thua nhé! – Hạ Vũ lè lưỡi, giương ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Quang, vẻ mặt đầy chờ đợi.

– Em thua là cái chắc! Ha ha…Những trò thuộc về thần kinh và phản xạ như thế này, cảnh sát nhất định là kiên định hơn rồi. Cá cược đi! – Quang nháy mắt, bẹo má Hạ Vũ.

– Thế sao? Cứ thử cái đã nào! 1… 2….3… Không được chớp mắt đấy nhé! Nhớ nhé!

– Tất nhiên. Ai thua sẽ phải nấu cho người thắng một bữa cơm nhé! – Quang cười haha đầy tự đắc. Anh biết anh nhất định sẽ thắng, mà Hạ Vũ sợ nhất là phải nấu cơm. Cô không thuộc tuýp con gái đảm đang.

Không chần chừ, Hạ Vũ gật đầu đồng ý nhanh ngoài dự đoán của Quang.

1…2….3

– Ha ha… Đừng dùng ánh mắt si tình ấy nhìn em… Trong mắt Quang, Hạ Vũ là cô gái tuyệt vời nhất phải không? – Hạ Vũ cắn môi, trêu trêu anh.

Quang vẫn trước sau kiên quyết, vẻ mặt tỏ vẻ rất thoải mái, trên môi nở nụ cười rất tươi, nhưng mắt không hề chớp, cũng không hề nháy. Bỗng nhiên, gương mặt Hạ Vũ to đến bất ngờ, đã dí trước mắt anh lúc nào không hay, đôi mắt vẫn mở to thao láo. Đôi môi mềm mại đặt lên môi anh, vẻ mặt cô vẫn tỉnh bơ. Quang nhất thời không tỉnh táo, nhắm mắt đón nhận nụ hôn của cô. Chưa kịp tận hưởng hết đã nghe thấy tiếng cười khanh khách bên tai:

– Haha, anh thua rồi nhé!!! Mau đi nấu cơm cho em ăn!!! Nấu cơm nấu cơm đi hihi, nhớ mặc đồng phục cảnh sát, xong đeo tạp dề nhé!!!

– Không từ thủ đoạn, dám sử dụng “khổ nhục kế”. Nham hiểm, quá nham hiểm!!! – Quang phá lên cười, xách tai cô kéo lên. – Được, đi chợ thôi! Sau này, nhớ phải kiếm một ông chồng đảm đang như anh đây này… Nếu không em chỉ có nước ngồi đói mốc meo một góc thôi, haha…

End Back./.

Tiếng cười vang vọng mãi trong ký ức… vượt không gian, vượt thời gian, gieo một nỗi xót xa nuối tiếc vô hạn xuống trái tim Hạ Vũ. Tàn thuốc cháy đến sát ngón tay nhưng cô chẳng buồn để ý.

Bởi vì cô yêu anh nhiều hơn, nên anh ra đi mà không hề vương vấn cô…

Cô thu mình bó gối trong tư thế thai nhi nằm trong bụng mẹ. Mí mắt khép hờ, gục xuống hai đầu gối, từng giọt nước mắt khó nhọc chảy xuống.

***

Một làn gió mang theo hơi lạnh thoảng qua, khiến Hạ Vũ khẽ rùng mình. Bỗng nhiên, một hơi ấm bao bọc lấy thân thể cô. Hạ Vũ thoáng giật mình, ngước lên nhìn.

Nhất Minh đang khoác áo khoác qua người cô. Dịu dàng và đầy quan tâm. Ánh mắt sâu lắng và đầy thông cảm.

“Lại đến nơi này hả em?”

Cô chỉ mỉm cười, không gật cũng không lắc.

Anh ngồi bệt xuống vỉa hè, sát bên cạnh cô. Hạ Vũ không thích cảm giác bị người khác xâm phạm vào thế giới riêng, nên cô không nói gì nhiều, cũng không thể hiện gì.

Hai người cứ ngồi im lặng. Thời gian nặng nề trôi đi từng tích tắc, cho đến khi cảm thấy không khí quá lạnh lẽo, Nhất Minh mới lên tiếng.

“Hai năm rồi. Cậu ấy không muốn nhìn thấy em như thế này đâu?”

“Em vẫn sống rất tốt. Chẳng có vấn đề gì hết”, Hạ Vũ trả lời đầy vẻ bất mãn. Cô rất sợ người khác khuyên cô hãy từ bỏ Quang. Sẽ đến một lúc nào đó, cô vượt qua nỗi nhớ anh, nhưng không phải bây giờ. Chưa phải bây giờ.

Nhất Minh xoa đầu cô. Hạ Vũ hơi thu mình lại, lườm anh. Anh rút tay về, bắt đầu kể chuyện về Quang. Anh kể rất nhiều, rất nhiều chuyện mà Hạ Vũ chưa từng được nghe. Ví dụ như vẻ mặt ngốc nghếch của Quang mỗi khi đi hẹn hò với cô về. Ví dụ như sự bất lực và vẻ mặt hậm hực bất mãn của Quang khi cãi nhau… Ví dụ như sự chờ đợi mòn mỏi từng ngày của Quang khi đếm ngược về ngày Valentine năm ấy… Hạ Vũ chăm chú lắng nghe. Cô cười, rồi lại rơi lệ theo từng câu chuyện. Rồi cô nghe thấy một giọng rất giống mình vang lên: “Có những lúc, mở di động, thấy số điện thoại thân thuộc của Quang, nhưng em không thể gọi, cũng không đủ can đảm xoá… Khó chịu lắm!!! Em nhớ Quang lắm!!! Anh có thể gọi Quang về với em một chút được không? Một chút thôi cũng được”, phòng tuyến cuối cùng đã gạt bỏ, trong vô thức, Hạ Vũ gục đầu lên vai Nhất Minh, khóc nức nở. Ba năm qua, cô chưa bao giờ khóc xả láng như thế trước mặt bất cứ một ai…

Nhất Minh không nói gì, chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai cô.

Anh hút cùng cô điếu thuốc thứ hai.

Buổi tối hôm ấy, Hạ Vũ được ôn lại biết bao kỷ niệm, thực sự có cảm giác Quang đang ở ngay bên cô, chỉ là cô không nhìn thấy anh thôi.

“Anh biết ngày xưa, Quang từng muốn chăm sóc em nhiều như thế nào. Cậu ấy không làm được, anh sẽ giúp cậu ấy hoàn thành tâm nguyện, được không?”, Nhất Minh nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Hạ Vũ.

Cô hơi giật mình, bối rối, nhíu mày quay đi chỗ khác. Nhất Minh vội sửa lại câu nói: “Ý anh là… để anh giúp em đi qua quãng thời gian khó khăn này. Nếu có khó khăn gì, nhớ nói với anh nhé!”

“Em sống rất tốt.”

“Nhưng em không có người đàn ông nào bên cạnh, chăm sóc em cả.”

“Em không cho rằng phụ nữ cần đàn ông mới có thể sống tốt.”

“Nhưng nếu có một người – giống như Quang ngày xưa, ở bên cạnh, em sẽ sống TỐT HƠN”, Nhất Minh nhấn mạnh.

Hạ Vũ im lặng, không nói gì nữa. Bàn chân di di điếu thuốc đã tàn dưới mặt đất. Cô sợ cái cảm giác bị bóc mẽ, bị một người không thân thiết vạch trần.

“Mỗi ngày anh sẽ cho em vay một giờ đồng hồ. Cho em nói cái gì cũng được, ôn lại chuyện về Quang, hay nói về cuộc sống của em. Đừng tự thu mình trong thế giới đơn độc của em. Càng cố quên sẽ càng nhớ lâu. Nên nếu em cứ trốn tránh mãi, đến ngày sinh nhật Quang mới về lại nơi này, cố tỏ ra mình ổn, thì em sẽ không bao giờ thoát được tình yêu này đâu. Hãy giữ lại tất cả những gì liên quan đến cậu ấy, rồi cất chúng vào một ngăn bí mật trong trái tim. Chúng ta cùng giữ chìa khóa, được không?”

“Vay thời gian của anh ư? Anh là tỷ phú thời gian, hay là ông bụt trong truyện cổ tích thế? Em không muốn làm phiền anh… Kệ em. Em quen rồi.”

“Không được nói “quen rồi” – Nhất Minh nghiêm mặt, ngữ điệu trở nên nghiêm túc đến nỗi khiến Hạ Vũ thấy sợ, “Anh chẳng phải ai cả, chỉ là bạn thân của Quang thôi. Nếu em coi trọng nó, thì hãy tôn trọng lời đề nghị của anh.”

“Vay thời gian thì trả thế nào ạ?”

“Để sau hẵng tính.”

Hạ Vũ phì cười. Cảm giác ấm áp len lỏi từng chút một trong trái tim đã sớm lạnh giá của cô. Đã rất lâu rồi, không có ai khiến cô có cảm giác mình được quan tâm. Vậy là, dưới những lời nói vừa thuyết phục vừa đàn áp của Nhất Minh, cô bắt đầu học cách chia sẻ thế giới của cô với một người khác, không phải Quang.

  1. Xuân sang… Hạ tới… Thu qua… Đông về…

Thời gian chậm chạp lê từng bước chân.

Mỗi ngày một tiếng nói chuyện điện thoại. Ban đầu, cô coi nó như trách nhiệm. Thường là Nhất Minh độc thoại. Một tiếng đồng hồ ấy, cô thường bắt Nhất Minh kể đi kể lại những câu chuyện liên quan đến Quang, bao gồm tuổi thơ, thói quen khi ở nhà…

Hình ảnh Quang trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, rồi mờ dần theo ngày tháng.

Cho đến một ngày…

Nhắc đến Quang, trái tim cô thực sự không còn thổn thức, không còn cái cảm giác đau đớn cùng cực. Tất cả mọi thứ chỉ còn là sự ấm áp của một mối tình khắc cốt ghi tâm, và một nụ cười hoài niệm.

Nhất Minh dạy cô cách trân trọng ký ức về Quang, dạy cô cách khóa những ký ức ấy trong một ngăn kéo bí mật, dạy cô cách bỏ lại đằng sau lưng mối tình với Quang, dạy cô cách tiến lên phía trước.

Nhất Minh khác với Quang. Trong khi Quang là người điềm đạm, chín chắn, trưởng thành; thì mặc dù cùng tuổi với Quang, Nhất Minh lại là chàng trai sôi nổi, nhiệt thành, ánh mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ nghịch ngợm. Nói chuyện với anh, đôi khi Hạ Vũ cảm thấy mình hụt hơi, tư duy không theo kịp.

Cô cứ tưởng khi cô vượt qua được nỗi đau về Quang, Nhất Minh sẽ trả lại cho cô cuộc sống ngày xưa. Nhưng anh vẫn ở đó. Đều đặn gọi điện cho cô mỗi ngày, chỉ khác là bây giờ Hạ Vũ nói về cuộc sống của cô nhiều hơn, có lúc còn tò mò hỏi ngược lại đời sống tình cảm của Nhất Minh.

Cho đến một ngày…

Khi có người hỏi Nhất Minh có phải người yêu cô không, Hạ Vũ bàng hoàng, không biết phải trả lời như thế nào. Cô hỏi anh, anh cũng chỉ im lặng. Đột nhiên cô phát hiện sự có mặt của Nhất Minh đã trở nên rất quan trọng trong cuộc sống của cô. Mối quan hệ giữa hai người tuyệt đối không phải tình yêu, mà rất giống một loại tình thân, nhưng nhìn thế nào cũng không như tình cảm anh em.

***

Đó là ngày cả cuộc đời Hạ Vũ cũng không bao giờ quên. Nhất Minh thông báo anh sẽ đi tu nghiệp nước ngoài. 6 tháng.

Cô không hề khóc. Nhưng sự mất mát và cảm giác hụt hẫng trong tim, cô không thể tự che giấu.

Đó là lần đầu tiên, cô nảy sinh ý nghĩ, có phải cô đã yêu Nhất Minh?

Nhất Minh từng nói, anh đã yêu một cô gái, từ rất lâu rất lâu về trước. Cô ấy ở cách anh rất xa, khiến anh không bao giờ có đủ can đảm chạm tay vào. Chính vì cô gái đó, Hạ Vũ mới yên tâm rằng Nhất Minh sẽ không bao giờ yêu cô, mới tin rằng tình cảm giữa hai người trong sáng, mới để anh bước vào thế giới đơn độc của cô.

Có lẽ chuyến đi lần này liên quan đến cô ấy.

Hạ Vũ mỉm cười qua điện thoại, cười cười nói nói. Nhất Minh hỏi cô cảm thấy như thế nào, cô trả lời: “Chẳng qua chỉ là khác thành phố, khác đất nước thôi mà. Chẳng phải từ trước đến giờ, chúng ta cũng chủ yếu liên lạc bằng điện thoại, không nhìn mặt nhau à? Anh không phải lo cho em. Chỉ sáu tháng thôi mà. Chưa biết chừng, khi trở về, chúng ta sẽ nhận được thiếp mời từ người còn lại ấy chứ. Hãy hy vọng đi hehe.”

Cô dùng nụ cười gượng gạo làm lá chắn, chuyên tâm che giấu sự nghẹn ngào từ cổ họng, không phát hiện ra sự im lặng khác thường từ phía đầu dây bên kia.

***

Trong khoảng thời gian đi tu nghiệp, những cú điện thoại từ nước ngoài thưa dần. Nhất Minh không còn liên lạc thường xuyên với cô như trước.

Hạ Vũ không còn thích thú với cuộc sống lúc nào cũng một mình. Cô thèm những cuộc gọi lúc tối muộn của Nhất Minh, thèm được luyên thuyên đủ thứ. Cô vẫn theo dõi anh hằng ngày qua Facebook, nhưng không để lại comment.

  1. Xuân sang… Hạ tới… Thu qua… Đông về…

Lại một mùa Valentine về.

Valentine giáp mùng Một Tết.

Hạ Vũ lang thang trên đường, ngắm nhìn những cặp tình nhân ríu rít trên phố. Không khí Valentine tràn ngập mọi phố phường Hà Nội. Đêm Valentine cũng là đêm 30 Tết, nên không tránh khỏi cảnh tắc nghẽn kinh khủng trên mọi tuyến đường.

Cô không biết mình đi đâu, cứ đi trong vô thức, lại trở về nơi quen thuộc.

Ngọn đèn đường thẳng tắp vẫn đứng ở đó.

“Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”. Cô đã từng tin tưởng đạo lý ấy, tin rằng cả cuộc đời, cô sẽ ôm trong lòng mối tình với Quang. Nhưng thời gian trôi đi, vết thương lòng lên da non, được chữa khỏi bởi một chàng trai khác. Valentine năm nay, cô ngồi đây, nhớ nhung một người không nên nhớ.

Cô mua một điếu thuốc.

Vẫn như cũ.

Hút xong một điếu, cô gục đầu xuống gối. Những giọt nước mắt cuối cùng có dịp chảy xuống. Đó là lần đầu tiên, Hạ Vũ cho phép trái tim mình lên tiếng. Cô nhớ Nhất Minh.

Cả thế giới đang vui vẻ ngoài cô, chỉ có một mình cô ở đây, lặng lẽ một mình gặm nhấm nỗi đau.

Thời gian chầm chậm trôi đi… Từng cơn gió mùa lùa qua vạt áo…

Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai cô. Hạ Vũ giật mình. Cảm giác này quen thuộc quá, quen thuộc đến nỗi… khiến tim gan cô lộn tùng phèo lên, nước mắt nước mũi biểu tình dữ dội. Trái tim thắt lại, khi ngẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt nhiệt thành quen thuộc đang nhìn cô.

Cô suýt nữa đã nhảy lên, ôm chặt lấy Nhất Minh. Nhưng lý trí đã kéo cô lại. Hạ Vũ đứng bật dậy, ôm lấy hai vai Nhất Minh, lắc lắc: “Điên à, sao về Hà Nội mà không nói với em?”.

Nhất Minh nhướn môi cười, giọng nói hơi lạnh: “Về thắp hương cho Quang. Về đón Valentine, đón Tết. Về bắt quả tang con mèo đang khóc”. Ánh mắt hơi tối, nhưng dần ấm áp trở lại. Anh xoa đầu cô, nhưng không khiến cô chán ghét và mất tự nhiên như thời điểm này hai năm trước.

Anh nắm tay Hạ Vũ, đi lên một tòa nhà cao tầng, một mình tận hưởng bầu trời pháo hoa trong ít phút tới. Nhất Minh thầm thở phào, khi Hạ Vũ không đẩy tay anh ra, cũng không thử rút tay ra khỏi tay anh. Thật không bõ công anh vượt hàng ngàn cây số trở về Hà Nội vì cô.

12h đêm.

Hà Nội nghe thấy tiếng pháo đầu tiên của năm mới.

Bầu trời thành phố được thắp sáng rực rỡ. Pháo hoa với đủ loại màu sắc sặc sỡ, được bắn lên, kết hợp với những ngọn đèn được thắp xung quanh hồ Hoàn Kiếm, tạo nên một không gian lung linh lãng mạn.

“Chúc mừng năm mới”

“Chúc mừng năm mới”

Không hẹn mà gặp, cả hai cùng quay sang nhìn nhau, đồng thanh, rồi cùng phá lên cười.

“Năm mới nhiều thứ mới nhé!”, Nhất Minh xoa đầu cô, rồi lại ngước nhìn bầu trời rực rỡ pháo hoa.

“Pháo hoa thật là đẹp!!! Chính là anh ấy, Quang đấy!!! Mùng 1 Tết đầu tiên ở bên nhau, bọn em cũng cùng nhau ngắm pháo hoa. Bây giờ mới thấy, tình yêu giữa em và anh ấy thật giống pháo hoa ở trên trời kia kìa”, Hạ Vũ cười hạnh phúc, chỉ chỉ tay. Nhất Minh nhìn theo tay cô, nhưng nghe trái tim mình tan ra từng mảnh. Ánh mắt tối sầm lại.

“Nhất Minh hâm, chơi trò gì cho đỡ căng thẳng đi!! Nhìn chăm chú vào mắt đối phương, ai mà chớp hoặc nhắm mắt trước thì người đó thua nhé!”

“Đồ trẻ con… Sao có thể nghĩ ra trò này chứ? Em thua là cái chắc! Ha ha…”

“Cứ thử cái đã nào! 1… 2….3… Không được chớp mắt đấy!”

“Cá gì đây?”

“Hạnh phúc của chúng ta.”

Nhất Minh chưa kịp hiểu ý đồ của Hạ Vũ, đã nghe thấy tiếng cô đếm “1…2….3”.

“Ha ha… Có phải đột nhiên cảm thấy em rất xinh không? Thừa nhận đi, có phải anh đã yêu em từ rất lâu rồi không?”

Nhất Minh thừ người ra, không dám tin vào tai mình. Anh không còn nhớ ra đây là trò chơi, chớp chớp mắt mất mấy lần. Cổ họng khô lại, cảm giác rất không chân thực, nhưng trái tim anh dường như nhảy múa. Trên bầu trời, đợt pháo hoa vẫn đang bắn liên hoàn, như khích lệ chí khí của anh.

Chưa kịp mở miệng, lại bị một thứ gì đó mềm mại chạm vào môi anh.

Nhất Minh hết nhắm rồi lại trợn, cảm giác mình như một thứ đồ chơi cho Hạ Vũ. Cô cứ trêu chọc anh, hết lần chạm môi này đến lần chạm môi khác. Cho đến khi anh kéo cô vào lòng, “Nhờn quá rồi đấy!!! Anh chiều quá nên em hư à? Đừng làm thế nữa!”

“Anh thua rồi.”

“Đúng vậy, anh yêu em đấy!!!! Đã yêu từ rất lâu, rất lâu rồi”, Nhất Minh bỏ qua lời nhắc nhở của Hạ Vũ, trả lời rất thật. Sau đó, không kìm được, anh cúi xuống.

Giữa thời khắc giao thoa của trời đất, giữa bầu trời lấp lánh pháo hoa, giữa thứ không khí thiêng liêng của ngày Valentine, có một đôi nam nữ ôm lấy nhau thật chặt. Nước mắt long lanh, đôi môi cuống quýt tìm nhau.

“Nếu như đây là điều em muốn, anh có thể thua suốt đời.”

Hạ Vũ mỉm cười.

Nhất Minh mỉm cười.

Ở trên trời, Quang cũng bật cười hạnh phúc.

Họ hôn nhau suốt cho đến khi màn bắn pháo hoa kết thúc. Biết bao nhiêu kìm nén cuối cùng cũng được giải tỏa.

“Cám ơn em.”

“Cám ơn em vì nụ hôn ư? Quá khách sáo, quá khách sáo, haha.”

“Lúc nãy, nhìn thấy em ở chỗ cũ, hút thuốc, rồi lại khóc, anh cứ tưởng…”

“Người ta khóc vì nhớ ai đó mà…”

“Ai đó là ai?”

“Không phải là Quang.”

“Vậy tại sao lại ngồi chỗ đó?”

“Vì chỗ đó là nơi em và anh ấy quen nhau.”

““Anh ấy” nào?”

“Em và Quang quen nhau ở nơi khác”.

Đoạn đối thoại rất vớ vẩn, nhưng Hạ Vũ và Nhất Minh đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

“Tại sao lại so sánh tình yêu của em và Quang là pháo hoa? Anh cứ tưởng…”

“Bởi vì màn pháo hoa vừa rồi chỉ vỏn vẹn trong 15 phút. Rất đẹp, rất thiêng liêng, rất rực rỡ, nhưng vô cùng ngắn ngủi. Em không hy vọng giữa chúng mình cũng như thế.”

“Uh, sẽ không như thế!”

“Hihi”

“Thế là thành đôi rồi phải không?”

“Em sẽ không để người lạ hôn em lâu như thế đâu.”, Hạ Vũ cười cười, đỏ mặt, gục đầu vào ngực Nhất Minh.

“Cám ơn em!!!“

“Trời ơi, đá cho phát giờ. Đừng cám ơn nữa!!!”

♥♥ Thời gian là vô tận nhưng mỗi khoảng khắc chỉ trôi qua một lần ♥♥

♥♥ Trái tim con người vốn hẹp chỉ có thể chứa một người mà thôi ♥♥

 

  1. Nhật ký của Nhất Minh.

Ngày… tháng… năm…

Cậu ấy không có gia đình, tôi chính là gia đình của cậu ấy. Quang hay kể với tôi về cô ấy. Và tôi đã bị thu hút như thế.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, là khi Quang dẫn Hạ Vũ giới thiệu với tôi.

Tiếc là, tôi gặp cô ấy quá muộn. Hơn nữa, có đánh chết cũng không được tơ tưởng đến vợ bạn.

Hạ Vũ, tạm biệt em!!!

Ngày… tháng… năm…

Lục tung cả căn phòng của Quang, nhưng chỉ thấy hộp, không thấy chiếc nhẫn ấy. Nhìn dáng vẻ xiêu vẹo của em khi nhận được tin dữ, trái tim tôi như có dao đâm vào. Quang đi rồi, Hạ Vũ suy sụp, còn tôi… như nhận liên tiếp hai cái tát của ông trời.

Ngày… tháng… năm…

Sinh nhật Quang. Lần đầu tiên sau hai năm, tôi tiến tới gần cô ấy.

Lần đầu tiên.

Tôi nói với cô ấy, tôi sẽ cho cô ấy vay thời gian. Cô ấy do dự. Nhưng rồi vẫn đồng ý.

Cô ấy hỏi tôi phải báo đáp thế nào.

Tôi đã không nói với cô ấy: Hãy ghi nhớ những tiếng đồng hồ ấy; sau này trả lại cho tôi, bằng cách chăm sóc cho con chúng ta. Có thể, đó chỉ là một giấc mơ vô vọng của riêng tôi.

Ngày… tháng… năm…

Valentine. Sinh nhật Quang. Chúng tôi cùng đi thăm mộ. Đôi mắt em đã đỡ buồn. Nhưng có lẽ vẫn chưa thể chấp nhận một người con trai khác.

Ngày… tháng… năm…

Hoặc là tôi quá tệ, hoặc là em đóng kịch và kiểm soát bản thân quá tốt. Bằng không, tôi có thể khẳng định, em không yêu tôi, mãi mãi không yêu tôi.

Ngày… tháng… năm…

Cô ấy gọi điện hỏi tôi, kể cho tôi nghe: có người hỏi, tôi là gì của cô ấy.

Cô ấy không biết.

Tôi càng không biết.

Nhưng cú điện thoại ấy như một cái giáng mạnh xuống đầu tôi.

Bao nhiêu cố gắng của tôi, đổ xuống sông xuống biển.

Ngày… tháng… năm…

Đi tu nghiệp. Quả là một quyết định khó khăn. Có mặt trong thế giới của em, nỗ lực không ngừng, cố gắng không ngừng, nhưng tôi vẫn thua Quang. Cô ấy không còn yêu Quang nhiều như trước, tôi biết, nhưng Hạ Vũ lại không đủ can đảm tiếp tục yêu. Hạ Vũ sợ mất mát, sợ bị tổn thương.

Còn tôi, tôi cũng mệt rồi.

Ngày… tháng… năm…

Anh Quốc.

Những ngày tháng không em…

Thật ra, tôi cũng chưa từng có em.

Những cú điện thoại thưa dần… Tôi sợ nghe giọng em sẽ không chịu được… Tự nhủ với bản thân, sẽ để em tự bước đi, tìm hạnh phúc của chính mình, không để em dựa dẫm nữa. Cho em một cơ hội tìm người khác, cũng là cho tôi thời gian nghỉ ngơi.

Rồi tôi sẽ trở lại. Tôi hứa. Hứa với tôi, hứa với em.

Ngày… tháng… năm…

Valentine.

Em vẫn khóc. (Vì cậu ấy.)

Em vẫn nhớ. (Pháo hoa)

Nhưng thì ra là tôi nhầm.

Thì ra em cũng yêu tôi.

Từ bao giờ? Tôi không quan tâm, không cần biết, không muốn biết. Tới bao giờ? Tôi không thể biết, không muốn nghĩ linh tinh, nhưng tôi tin sự cẩn thận của em. Tôi tin vào tình cảnh “mưa dầm thấm lâu” trong mối quan hệ của chúng tôi.

Phew, cuối cùng cũng có thể ở bên nhau.

Từ lúc bắt đầu, đã luôn biết có một kết thúc.

Chỉ có điều, tôi không ngờ kết thúc lại tốt đẹp nhường này.

Hạ Vũ, anh yêu em.

 

 

Comments

comments